Xót xa cảnh "gà trống nuôi con" của ông bố Đồng Tháp bị bệnh nặng

Vợ bỏ đi, bản thân ông Ngô Văn Chính bị bệnh hiểm nghèo nhưng vì mẹ già và đứa con gái 14 tuổi nên ông gắng sống để làm chỗ dựa cho hai bà cháu.

Đến ấp An Phú, xã An Khánh, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp hỏi nhà ông Ngô Văn chính (41 tuổi), ai ai cũng biết bởi hoàn cảnh gia đình của người đàn ông này rất đặc biệt  và khó khăn vô cùng.

Quảng cáo
Ngồi trước ngôi nhà cũ kỹ, đã xuống cấp trầm trọng là hình ảnh người đàn ông gầy gò, khắc khổ đang ôm bụng vì căn bệnh hiểm nghèo quái ác.
Ông Ngô Văn Chính (41 tuổi) lâm vào cảnh gà trống nuôi con, bản thân ông chính bị mắc nhiều bệnh nặng

Đầu năm 2018, ông Chính phát hiện bản thân mắc bệnh viêm gan và đến BV Đa khoa Trung Ương Cần Thơ để điều trị. Được một thời gian, thấy sức khỏe khá hơn, cứ nghĩ bản thân mình không sao, ông quay lại công việc phụ hồ, làm thuê cuốc mướn.

Căn bệnh phổi, suy thận, tiểu đường... đang bào mòn cơ thể người đàn ông này

Hơn 3 năm nay, chứng bệnh viêm tụy, viêm gan, tiểu đường, biến chứng qua suy thận đã khiến ông Chính từ một người khỏe mạnh trở nên ốm yếu, suốt ngày làm bạn với bệnh viện, thuốc men.

"Đùng một cái, thấy mệt mệt trong người, uống thuốc hoài không dứt, chú lên Chợ Rẫy khám thì bác sĩ nói tiểu đường, bị suy thận, các bộ phận "bấy bá" cả rồi. Giờ thì nằm nhà gần 2 năm, có còn đi đâu được nữa đâu, bệnh nặng thì đi nằm nhà thương...", ông Chính quệt nước mắt.
Nhìn ông Chính cầm những cuốn sổ khám bệnh, tờ giấy ra viện mà thương

Cầm xấp giấy tờ bệnh án và mớ thuốc tây trên tay, người đàn ông này cho biết mấy tháng qua chỉ biết quanh quẩn ở nhà, khi nào đau nặng thì lên bệnh viện huyện để xin thuốc bảo hiểm về uống cầm chừng, kết hợp với thuốc nam từ thiện. Riêng khoản chữa trị tại các bệnh viện lớn, có chuyên môn…, chú không có đủ tiền để tiếp tục.

"Giờ chú chỉ ở nhà thôi, bệnh cứ hành hạ hoài khó chịu lắm, quanh quẩn lúc nào khỏe thì giặt đồ, uống đỡ thuốc nam, mọi người ở đây thương tình cũng cho gạo từ thiện ăn hàng tháng, còn đồ ăn thì có sao ăn đó, không thì nước mắm, nước tương", ông Chính nghẹn lời.

Bàn tay gân guốc, gầy gò bất lực chỉ còn biết trông chờ vào số phận của ông Chính

Đau đớn hơn, cuối năm 2019, vợ ông Chính dẫn theo đứa con gái út 6 tuổi bỏ nhà ra đi, từ đó đến nay chẳng có một tin tức. Giờ đây trong căn nhà chỉ còn lại đứa con gái Ngô Thị Diễm My (14 tuổi), người mẹ già đã ngoài 80 tuổi và ông Chính thân mạng bệnh nặng.

Giữa lúc bệnh tật đang giày xéo bản thân, vợ ông chính lại bế con rời đi khiến ông Chính suy sụp

Suốt hơn 1 năm mẹ đi khỏi nhà, dù chỉ mới 14 tuổi nhưng Diễm My (con gái lớn của ông Chính) phải gánh vác hết mọi việc trong nhà từ nấu cơm nước, giặt giũ, phụ nội những công việc lặt vặt để kiếm thêm thu nhập, trang trải chi tiêu, sinh hoạt trong nhà.

Em Ngô Thị Diễm My (14 tuổi) con gái ông chính. Cô gái nhỏ nhưng đầy nghị lực, giờ em đã thay cha và bà nội làm hết việc nặng trong nhà.

Mẹ bỏ lại My khi cô bé mới lên lớp 6, em vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó mẹ em trở về. Những cuộc điện thoại, tin nhắn của em vẫn đều đặn gửi cho mẹ nhưng vẫn không một lời hồi đáp.

"Em nhớ mẹ, mà mẹ đi hơn 1 năm rồi. Hôm đó em đi học về nhà thì không còn thấy mẹ nữa, mẹ không cần em và cha, em buồn lắm", nói đoạn, My đưa tay quệt nước mắt, bật khóc.

"Nhiều lúc em nhớ mẹ lắm nhưng giờ không muốn đi tìm lại mẹ nữa. Vì mẹ không nghĩ cho em với cha mà lại để em với cha để đi, em chỉ mong cha nhanh hết bệnh thôi", My thỏ thẻ.

Tuy cuộc sống không đủ đầy như những bạn bè cùng trang lứa nhưng lúc nào My cũng ngoan ngoãn, hết lòng phụ giúp bà nội, chăm sóc cho người cha bệnh tật.

Khi được hỏi về mơ ước nhỏ nhoi của bản thân My nói: "Ở trường em học cũng khá, em muốn sau này được làm giáo viên, được đi dạy cho các bạn nhỏ".

"Nhưng mà cha em bệnh nặng, em không biết mình có tiếp tục đi học nữa hay không. Cứ mỗi lần thấy cha đi bệnh viện, em xót lắm. Nếu có điều ước, em chỉ mong cha được hết bệnh, em sợ cha bỏ em mà đi". Vừa nói My vừa quay sang nhìn chú Chính, nuốt nước mắt.

My khóc khi nhắc đến hoàn cảnh gia đình mình, ước mơ của cô bé 14 tuổi là mong sao bố khỏi bệnh để làm chỗ dựa cho em và bà nội

Có lẽ đối với My, em chưa dám nghĩ đến một ngày, nếu em không còn cha, em sẽ sống ra sao. "Mẹ đã bỏ em đi rồi, giờ mà cha bỏ em nữa, chắc em không chịu nổi. Em chỉ mong cha có tiền để đi chữa bệnh, cha sống với em, với bà nội", My bật khóc.

Thương con gái chịu thiệt thòi đủ thứ, ông Chính chỉ biết cầu xin một cơ hội để được tiếp tục sống với gia đình, được dõi theo đứa con gái cho đến khi nó trưởng thành.

"Giờ chú bệnh tật vầy có còn mong mỏi gì nữa đâu, nhiều lúc chỉ muốn chết đi để con bớt khổ, mà nó đã không còn mẹ, chú mà đi nữa, côi cút lắm con ơi", chú Chính bật khóc.