Chồng tiếc tiền không chịu kí giấy sinh mổ, vợ viết đơn ly hôn luôn

Chị đã quá mệt mỏi với cuộc sống này rồi. Đúng ngày đầy tháng con, chị đã đưa anh lá đơn ly hôn kí sẵn cho anh.

Anh ơi, lần này bác sĩ nói có thể em sẽ phải sinh mổ anh ạ.

Mới có 8 tháng lo cái gì. Đến lúc nào đi đẻ hãy hay. Mà chưa gì đã sinh mổ cái gì. Cô có biết sinh mổ đắt như thế nào không. Nhà mình có điều kiện đâu mà cứ đòi làm sang.

Em không làm sang. Không sinh thường được thì mới phải sinh mổ chứ có ai muốn sinh mổ đâu anh.

Tóm lại đến lúc đó rồi tính.

Nghe anh nói mà chị thấy buồn. Thay vì lo lắng cho sức khỏe của mẹ con chị thì anh chỉ nghĩ tới một chuyện duy nhất. Anh sợ tốn tiền. Ừ thì công nhận rằng cuộc sống của anh chị đúng là còn quá nhiều khó khăn. Vợ chồng anh chị cưới nhau cũng đã lâu nhưng đã  cũng chẳng tích lũy được bao nhiêu. Anh thì lúc nào cũng than thở rằng cuộc sống tại sao cứ khổ hoài, khổ mãi, nhìn người ta giàu có mà thèm. Chị thì chị không quan trọng chuyện mình giàu hay nghèo, chị chỉ mong rằng vợ chồng, con cái sẽ được sống trong một gia đình hạnh phúc. 

Chồng tiếc tiền
Nguồn Internet

Anh chị luôn bất đồng quan điểm, có quá nhiều điểm khiến hai người chẳng thể lại gần bên nhau. Nhất là khi kinh tế thu hẹp lại vì chị bầu đứa thứ, phải ở nhà dưỡng thai vì sợ động thai. Thế nhưng dù là thế thì chị cũng không hề ngửa tay xin tiền anh. Chị có tiền của chị thì chị tiêu, chị chi tiêu cũng rất tiết kiệm chứ không hề phung phí, lãng phí. Vậy mà anh ngày nào cũng kêu ca, than vãn, thậm chí chị mua ít đồ mới cho con mà anh cũng càm ràm:

Phung phí, không biết tiết kiệm.

Trong khi đó, chị lại thấy anh rất hào phóng với bạn bè, người lạ. Anh chẳng tiếc bỏ ra hẳn bạc triệu để mừng sinh nhật cho bạn cơ mà. Chị cũng nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng suy cho cùng thì anh cũng chỉ hay cằn nhằn, xét nét với chị chứ cũng chưa có làm gì khiến cho chị phải quá buồn lòng. Vậy mà sự tha thứ của chị lại nhận về sự lạnh lùng của anh.

Ảnh minh họa

Chị nhập viện. Chị đau quằn quại. Bác sĩ nói chị cần phải sinh mổ gấp thế nhưng anh, chồng chị lại đứng bên ngoài xua tay:

Mổ cái gì mà mổ. Nhà tôi không có tiền.

Thế nhưng tính mạng của chị nhà nếu không được mổ sẻ rất nguy hiểm.

Nằm trong phòng chờ sinh, chị thều thào cầu xin anh.

Anh ơi, đồng ý kí giấy sinh mổ đi. Em xin anh đấy! Mẹ con em không chịu nổi nữa rồi.

Kệ mẹ con cô. Cô muốn không hại con thì cố mà đẻ thường. Tôi không kí. 

Nhưng may mắn cuối cùng bố chị đến kịp, ông kí vào tờ giấy đó và đóng tiền viện phí. Mẹ con chị vượt ải thành công, con chị nếu chậm trễ chút nữa có thể nguy hiểm đến tính mạng. Bố mẹ chị xót con vô cùng, họ chỉ ước giá như mình không gả con cho người đàn ông này. Khi đối mặt với sinh tử chị mới nhận ra rằng chỉ có bố mẹ mới yêu thương con vô điều kiện.

Trong suốt 1 tháng chị ở cữ anh cũng không quan tâm gì mẹ con chị. Mọi việc đều do một tay chị làm hết. Anh thì luôn viện cớ bận này bận nọ, phải đi kiếm tiền nuôi mẹ con chị. Chị đã quá mệt mỏi với cuộc sống này rồi. Đúng ngày đầy tháng con, chị đã đưa anh lá đơn ly hôn kí sẵn:

Cô bị điên à, ly hôn cái gì đây?

Tôi không điên. Chúng ta đã không còn phù hợp để sống bên cạnh nhau nữa rồi. Anh kí hay không kí thì tôi cũng không thay đổi quyết định đâu. Hãy giữ lấy tiền của anh mà sống cả đời này đi.

Anh ú ớ, chẳng dám tin chị lại đưa đơn ly hôn cho anh như thế. Cho đến tận giây phút nhìn mẹ con chị bế nhau đi anh vẫn không hiểu mình đã sai ở điểm gì. Còn chị, nếu anh đã không hiểu thì càng không xứng đáng sống bên mẹ con chị nữa, chị chịu hết nổi rồi.