Suốt ngày bị mẹ chồng soi, em liền theo dõi lấy bằng chứng bà "ăn vụng"

Các chị ạ, thực sự là em chẳng muốn chơi cái trò ú òa này với mẹ chồng em đâu. Nhưng nếu bà là người biết điều thì em sẽ chẳng làm quá như vậy.

Ngay trước khi cưới em đã biết mẹ chồng khó tính và coi thường người nhà quê nhưng vì chồng em cứ van nài đòi cưới em bằng được nên bố mẹ em mới ưng thuận. Em thì đắn đo định cắt đứt vào Nam rồi, nhưng anh ấy tới nhà van xin khiến bố mẹ em phải lên tiếng. - Con ơi lấy chồng chứ có phải lấy bố mẹ chồng đâu. Thằng Thành nó yêu thương mày như thế, kiếm cả đời không ra đâu con ạ. Đừng làm khổ nó thêm nữa. Vậy là nghe lời bố mẹ, em lấy chồng em bây giờ. Hôm cưới do bố chồng em vẫn ở nhà nên mọi chuyện êm đẹp vì bà sợ ông. Nhưng cưới được 2 tháng ông ra nước ngoài cùng với vợ chồng em gái chồng em. Cũng từ đây đời em sang trang, thực sự là kinh khủng. Em nấu nướng gì bà cũng chê không ngon, chê em mua đồ ôi thiu về cho bà ăn. Em phải thanh minh vì sợ chồng hiểu lầm:
Ảnh minh họa
- Mẹ ơi, con đi chợ sớm mua đồ mà mẹ chứ con không có mua đồ hỏng đâu. - Mua đồ ngon gì mà giá rẻ bằng 1/2 ở siêu thị thế hả? Có đồ người ta bỏ cô mua về cho tôi ăn mới rẻ thế. - Vợ con mua ở chợ nên chắc rẻ hơn đấy mẹ à. Thôi mai em vào siêu thị mua đồ cho mẹ yên tâm nhé. Chiều lòng bà em vào siêu thị mua đồ về nấu, tưởng thế là xong ai ngờ đang ăn cơm bà nôn ọe rồi lại hành em: - Trời ơi cô mua đồ hết hạn cho tôi ăn đấy à? Có con dâu nào mà lại như cô không? Cô không mở được cái mắt ra đọc được cái hạn sử dụng của nó à? Đúng là bố mẹ thất học nên không dạy nổi con cái mà. Sinh ra ở cái nơi bẩn thỉu thì suốt đời cắm đầu vào... thế mà còn đòi ngoi lên thành phố... Cứ thế mẹ chồng em chửi em sa sả. Em uất ức chỉ biết khóc chứ không nói năng được câu gì cả. Em khóc tu tu khóc như chưa bao giờ được khóc mà không nói lên lời nên chồng em khi đó vẫn nghĩ em mua đồ hết hạn về cho bà ăn thật. Sau em nói với chồng thì anh bảo: "Lúc đấy sao em không nói luôn đi" làm em bực quá. Nhưng thực sự em nghĩ lại, em chẳng thể nào đối chọi được với bà, vì bà là mẹ mà. Chồng có bênh mình nhưng vẫn phải nhìn mẹ. Em cố gắng cẩn thận mọi thứ để khỏi mất lòng bà. Nhưng không, xem ra bà chẳng chịu tha cho em. Em làm gì bà cũng soi mói, em nói với chồng muốn mang bầu bà hét lên: - Bầu bí gì, tôi không muốn cháu tôi mang dòng dõi có ông bà ngoại thất học, có người mẹ chả biết làm ăn gì như cô. Trời ơi, em choáng váng luôn. Thực sự có chị nào đi làm dâu mà chịu cảnh như em không? Em đã sắp xếp quần áo giấu chồng định đi thật xa ngay trong ngày hôm đó. Nhưng rồi chuẩn bị đi thì em phát hiện ra chuyện động trời. Mẹ chồng em có bồ các chị ạ. Lúc đó em đã nghĩ: "Mình không thể đi, mình phải ở lại". Và em bắt đầu lên kế hoạch theo dõi mẹ chồng em xem thực hư thế nào. Lúc đầu em nghĩ chắc bạn bè cùng câu lạc bộ nhảy, thỉnh thoảng tâm sự với nhau. Bố chồng em đi vắng mẹ chồng em cũng buồn. Nhưng mọi chuyện đi xa hơn em nghĩ, thậm chí họ đã vào nhà nghỉ với nhau các chị ạ. Vậy mà trước mặt con cái ông bà gọi điện cho nhau mẹ chồng em vẫn nói chuyện tình cảm nhớ nhung lắm. Còn hẹn hò tháng 8 này ông về đi du lịch nọ kia cơ. Đúng là đồ đàn bà 2 lòng. Em biết nói ra với chồng anh ấy sẽ không tin, nên em thu thập bằng chứng để đấy. Nhưng cũng phải làm thế nào để mẹ chồng không còn ghê gớm với em nữa. Hôm ấy em biết chắc bà vừa đi gặp người tình về. Bà về thấy em trong bếp bà đã cất lời: - Thôi cô đừng nấu nữa, tôi gọi đồ về ăn rồi. - Con nấu con với chồng con ăn thôi mẹ ạ. Con biết mẹ thích ăn đồ ở nhà hàng X.N (nơi bà hay ăn với bồ) rồi. Món mực hấp ở đấy ngon mẹ nhỉ. Hôm nay con thấy ai ngồi ăn ở đó giống mẹ lắm. Mẹ chồng em giật mình, mặt biến sắc. Em vẫn làm như không biết gì tiến đến gần mẹ chồng. - Cái váy này mẹ mặc hợp quá. Có phải mẹ mua ở T.H không mẹ. Mà sao váy của mẹ lại có mùi nước hoa Y. nhỉ. Bố đâu có thích mùi nước hoa này đâu...
Ảnh minh họa
Ối trời mẹ chồng em cứ gọi là mặt tái nhợt luôn các chị ạ. Ú ớ rồi lên phòng thay đồ luôn. Từ hôm đó không dám mặc cái váy ấy thêm 1 lần nào nữa luôn. Nhưng vẫn căng với em, vẫn đe nẹt em vì bà chưa biết em có hết bằng chứng mà. Hôm sau em biết chắc 2 ông bà hẹn nhau tiếp. Em hỏi thì bà nói đi học nhảy, em vẫn tủm tỉm bảo: "Mẹ ơi mẹ quên đi giày tập nhảy bố tặng mẹ ạ, sao mẹ lại đi đôi kia. Bố con mà biết bố con buồn lắm đấy..." Mẹ chồng em lao vội vào nhà thay giày. Bà giường như đã đoán được em biết được ít nhiều nên chiều ấy về đến nhà đã không đâm bổ vào mặt em như mọi khi nữa. Còn nhiều cái hay ho lắm, nói chung em đã có cách dọa lại được mẹ chồng rồi. Hôm nào rảnh em lại vào kể tiếp với các chị cho vui. Em nghĩ bụng rồi sau này mà bà cứ hạch sách hoặc nếu chồng có lỡ không thường mình nữa khiến mình không chịu nổi nữa thì em sẽ đưa hết bằng chứng ra cho bố chồng em xem. Kiểu gì em cũng 'đốt' nhà chồng em xong rồi em mới ra đi cho hả lòng hả dạ.