Nữ sinh buôn đồng nát để được học ĐH: Con sẽ mua lại trâu cho bố mẹ

Vượt qua những lời dè bỉu, suốt 4 năm giảng đường cô bé buôn ve chai ngày nào đã tốt nghiệp đại học và tìm được công việc yêu thích.

Cách đây vài năm, Nguyễn Thị Cúc năm 1995 vẫn là sinh viên năm cuối của Khoa Ngoại ngữ - Trường Đại học Công nghiệp Hà Nội và ngày ngày cùng chiếc xe đạp cũ kỹ đi thu mua đồng nát trang trải cuộc sống. Giờ đây cô gái nhỏ bé nhưng giàu nghị lực ấy đã tốt nghiệp và tìm được công việc yêu thích là phiên dịch từ tiếng Việt sang tiếng Trung.

Tuy mới đi làm hai tháng nhưng Cúc cũng đã tích góp được một khoản tiền và mua được một chiếc xe đạp điện cũ trị giá 4 triệu. “Trước đây chưa có xe đạp điện, ngày nào em cũng phải đi xe buýt từ Nguyên Xá (quận Bắc Từ Liêm) đến chỗ làm tại đường Nguyễn Phong Sắc (quận Cầu Giấy) mất gần một tiếng đồng hồ. Từ ngày mua được chiếc xe đạp điện cũ, thời gian đi làm của em rút ngắn chỉ còn 20 phút”, Cúc chia sẻ.

Công việc hàng ngày của Cúc bắt đầu vào lúc 8h sáng cho đến hơn 22h tối. Vào ngày nghỉ Chủ nhật duy nhất, em thường tranh thủ đi làm thêm bằng việc nhận hướng dẫn viên du lịch khách Trung Quốc. Hôm nào không có việc làm thêm, Cúc lại theo mẹ đi khắp các con phố, ngôi làng khu vực quận Nam Từ Liêm – Bắc Từ Liêm để tìm thu mua phế liệu. Không ít lần, do chở hàng cồng kềnh khiến Cúc ngã lăn ra đường, xây xước hết chân tay…

Cúc tâm sự, giờ đây mẹ em tuổi đã cao nên đi lại chậm chạm, với cả giờ có nhiều người đi mua đồng nát nên công việc ngày càng bấp bênh hơn. Nhiều hôm tối muộn, mẹ Cúc mới về khu nhà trọ. “Em không muốn mẹ tiếp tục làm nghề thu mua đồng nát nữa nhưng vì còn đứa em trai đang học Trường Đại học Xây dựng, em thì mới đi làm lương còn thấp. Thế nên mấy mẹ con đều phải cố gắng, chắt chiu để có đủ tiền chi tiêu…”, Cúc rươm rướm nước mắt tâm sự.

Hiện tại, ngoài giờ học trên lớp, em trai Cúc vẫn tranh thủ chạy xe ôm Grabike để kiếm thêm tiền phụ mẹ và chị. Ở quê, bố Cúc bị bệnh nên chỉ lủi thủi một mình làm các công việc nhẹ. Bốn năm Cúc học Đại học là bốn năm bố mẹ xa nhau. Cô nữ sinh buôn đồng nát năm nào chỉ ước mong em trai sớm ra trường và có việc làm để mẹ về quê chăm bố, nghỉ ngơi tuổi già.

Cứ nhắc về mẹ, Cúc lại khóc nghẹn ngào. Cô gái nhỏ chia sẻ rằng, mẹ là thần tượng, là động lực để em vượt lên gian khó. Trên con đường mà mẹ con Cúc đang đi, đã có những giọt nước mắt, mồ hôi thấm đẫm. Hành trình gian nan ấy, có xa xăm ánh mắt âu lo của người cha nơi quê nhà và những bữa cơm đạm bạc, thỉnh thoảng có ít thức ăn mẹ nhường con, con lại nhường mẹ..

Được biết, Nguyễn Thị Cúc sinh ra trong gia đình có 6 anh chị em tại huyện Thiệu Hoá (Thanh Hoá), hoàn cảnh khó khăn, cái nghèo đeo bám, từ nhỏ, ước mơ của Cúc chỉ có một: được vào Đại học.

Gia đình em thuộc diện nghèo của xã và 4 chị gái đều phải nghỉ học từ rất sớm đi làm phụ bố mẹ nuôi em cùng cậu em út đi học, nên mẹ không muốn em đi thi đại học vì sợ Cúc đậu đại học rồi mà gia đình không có tiền cho em đi học thì còn tiếc hơn, khi ấy biết làm thế nào?

Mẹ của Cúc - cô Nguyễn Thị Tâm kể lại: "Tôi không cho nó thi Đại học. Học cái chữ, học không có tiền. Mình nhà nông không có tiền thì lúc ra trường định làm cái gì? Làm cái gì để sống? Thôi quay về làm ruộng, ở nhà làm ruộng thôi. Tôi cương quyết không cho nó học”.

Dù vậy Cúc vẫn đăng ký và thi đại học. Em đậu vào khoa Ngoại ngữ Trường đại học Công nghiệp. Ngày cầm tấm giấy báo đại học trên tay, Cúc thấy vui sướng vì cánh cửa đưa em tới với một chân trời mới đã mở, nhưng em cũng lo lắng vì không biết phải thuyết phục như thế nào để gia đình đồng ý cho em ra Hà Nội học, và nếu được đi học thì bố mẹ sẽ phải vất vả thật nhiều với em...

Thương tấm lòng hiếu học của con, mẹ Cúc đã đồng ý. Nhưng vì nhà không có tiền, nên mẹ sẽ phải theo Cúc lên Hà Nội làm thuê lấy tiền nuôi con ăn học. Đó là sự hy sinh vô bờ bến chắp cánh cho ước mơ được đến trường của Cúc.

Mặc dù mẹ chấp nhận cho Cúc đi học nhưng các chị Cúc lại sợ người mẹ nhiều bệnh tật phải thêm vất vả khi theo Cúc đi học, hơn nữa cha già ở quê cũng không ai chăm sóc... nên hết lời khuyên nhủ Cúc từ bỏ giấc mơ giảng đường của mình.

Những người hàng xóm cũng cho rằng em ích kỷ, không thương bố mẹ, chỉ nghĩ tới bản thân... Cúc chia sẻ: "Mọi người ở quê cho rằng bây giờ học đại học cũng không kiếm được việc. Thêm nữa bạn bè bằng tuổi mình đều đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình chứ không đi học. Thế nên nhiều hàng xóm sang nói với mẹ đừng cho mình đi học”.

Đứng giữa vô vàn áp lực từ lời đàm tiếu, chê trách của mọi người rồi tiếp đến gánh nặng tiền học, nhưng với sự động viên và quyết tâm của mẹ, Cúc vẫn cố gắng tiếp tục học hành.

Với nhiều người, nghề buôn đồng nát là cái gì đó vất vả, nhọc nhằn đôi khi là bẩn thỉu vì tay chân suốt ngày lấm lem. Thế nhưng với Cúc thì em biết ơn nghề này hơn cả. Bởi nghề đồng nát đã giúp mẹ con em có cái ăn, trả tiền nhà và bám trụ lại với con đường học hành của mình.

Nhớ lại cái duyên với đồng nát, Cúc kể: “Ngày mới ra đây học, nhà em khó khăn lắm nên mẹ cũng rời quê ra đây để kiếm tiền lo cho em. Ban đầu, mẹ đi làm giúp việc. Nhưng thấy mẹ vất vả quá mà em lại không thể giúp gì được nên hai mẹ con quyết định đi thu mua đồng nát”.

Những ngày đầu, hai mẹ con đạp xe cả ngày nhưng không mua được cái gì. Thế nên, Cúc lại dẫn mẹ đi nhặt phế liệu ở các chợ như Đồng Xa, chợ Nhổn… Dần dần, hai mẹ con mới có khách bán đồ cũ, hàng thừa.

Mùa đông thì gió lạnh, hai mẹ con vất vả lắm mới đưa được một xe hàng về đến phòng trọ để phân loại. Còn mùa hè, những hôm nắng như đổ lửa, hai mẹ con lại đồng hành khắp các ngõ xóm. Tuy vậy, mỗi cân nhựa, hai mẹ con em lãi được 800 đồng. Mỗi ngày cật lực thu mua, nhặt nhạnh, hai mẹ con cũng chỉ kiếm được 100-150 nghìn/ngày.

Dù vất vả, thiếu thốn là thế, nhưng Cúc lại học giỏi và tích cực tham gia các hoạt động của trường, lớp. Đến năm thứ 3, “cô bé đồng nát” được chọn là một trong 24 sinh viên ưu tú của Trường Đại học Công nghiệp Hà Nội tham gia “Trao đổi sinh viên văn hoá giữa hai nước Việt Nam - Trung Quốc” trong vòng 1 năm.

“Khi được chọn, em vui lắm nhưng lại lo cho mẹ ở nhà. Không có em phụ giúp, những chuyến hàng nặng mẹ em mang về bằng cách nào? Nhưng được sang nước ngoài học là niềm ao ước của em, em không muốn mất cơ hội ấy”, Cúc nhớ lại.

Đúng như Cúc lo lắng, đó là quãng thời gian khó khăn nhất của gia đình. Bố em phải bán trâu rồi vay ngân hàng để có tiền cho Cúc sang Trung Quốc học tập.

“Ở quê, nhiều người dè bỉu bảo em ích kỷ vì nhà nghèo mà sang nước ngoài học, nhưng em đã chấp nhận. Dù vậy, em hay mẹ đều không hối hận về quyết định đó”, Cúc nói.

Lo lắng mẹ ở nhà sẽ không tìm được mối mua hàng, khi sang Trung Quốc rồi, Cúc lên các diễn đàn sinh viên kêu gọi: “Mẹ tớ là đồng nát, các bạn có đồ gì không dùng thì bán cho mẹ tớ nhé”, lời rao của Cúc nhanh chóng nhận được sự chia sẻ của các bạn cùng trường. Từ đó, ai chuyển phòng, có đồ thừa đều gọi cho mẹ Cúc đến mua.

Sau khi trở về Việt Nam, Cúc nhanh chóng trở thành “đồng nghiệp” của mẹ sau mỗi giờ học. Bởi trường Cúc theo học ở Trung Quốc không dạy khá nhiều môn, nên khi trở về em phải học bù, thời gian vì thế cũng không còn phù hợp với những công việc làm thêm trước đây. Công việc vất vả giúp Cúc hiểu hơn giá trị của những gì mình đang may mắn có được, đặc biệt là cơ hội được học hành.

Trong chương trình “Lời xin lỗi” của kênh VTV9 - Đài truyền hình Việt Nam đã giúp “cô nữ sinh đồng nát” gửi lời xin lỗi tới người mẹ đáng kính của mình một cách bất ngờ và ý nghĩa. Trong một lần đi lượm đồng nát, người mẹ già đã mở một hộp giấy được gói kín trong túi nilon rác và bật khóc khi đọc bức thư của con gái.

Trong một lá thư gửi về nhà, Cô viết: “Con xin lỗi mẹ thật nhiều, con biết mẹ không nói ra nhưng mẹ đã chịu rất nhiều cực khổ. Nếu sau này con có thể kiếm được nhiều tiền, con chắc chắn sẽ mua lại cho bố mẹ một con trâu như ngày trước. Vì con mà bố mẹ đã phải bán con trâu gia tài của mình”.

Ngẫm thế gian có hàng ngàn lời xin lỗi, nhưng lời xin lỗi của Cúc chẳng hề sai, thậm chí còn khiến chúng ta chua xót nghẹn ngào. Sinh ra trong cái nghèo không phải lỗi của em, mẹ cha bôn ba vì con cái, cũng đâu phải là lỗi lầm của các em.

"Học vấn có những chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại ngọt ngào". Giờ đây, Cúc đã có vốn liếng ngoại ngữ, xuất sắc được du học ở Trung Quốc. Tương lai đang rộng mở để đón chào em, một cô gái giàu nghị lực và luôn vượt lên số phận.

Tổng hợp