Mẹ chồng lên bế cháu vợ kêu mất 10 triệu còn khẳng định bà lấy

Tôi nghe rõ vợ nói với mẹ chồng: “Con cứ tìm kĩ lại đi chứ mẹ không lấy đâu". “Chỉ có con với mẹ ở nhà không mẹ lấy thì ai lấy?".

Bố tôi mất khi tối mới 2 tuổi, mẹ ở vậy nuôi 2 chị em tôi khôn lớn trưởng thành. Vì nhà nghèo không muốn làm gánh nặng cho mẹ nên chị gái tôi học xong lớp 12 thì nghỉ dù chị có giấy đỗ đại học. Chị quyết định đi làm để thay mẹ nuôi tôi học tiếp.

Chị nuôi tôi tới tận khi tôi học xong đại học có công việc đàng hoàng chị mới lấy chồng. Sau 4 năm bươn chải ở thành phố thì tôi cũng lấy vợ. Cưới xong vợ chồng tôi có gom góp mua căn chung cư 1,5 tỷ. Tôi có 500 triệu, chị gái cho vay 100 triệu còn lại là vay của nhà ngoại hết.

Ông bà ngoại cho vay nhiều tiền lại không lấy lãi tôi rất biết ơn nhưng ngược lại vợ lại có vẻ vì chuyện này mà xem thường mẹ tôi ở quê. Mỗi lần tôi bảo cô ấy về thăm mẹ với tôi thì cô ấy lại lôi chuyện kiểu:

Mẹ chồng lên bế cháu vợ kêu mất 10 triệu còn khẳng định bà lấy - Ảnh 1
Mẹ anh có sao đâu mà anh về lắm thế (Ảnh minh họa)

Mẹ anh có sao đâu mà anh về lắm thế trong khi bố mẹ em cho vay bao nhiêu tiền thì chả thấy anh thăm nom.

Tôi không muốn gây sự với vợ nên không nói thêm nữa mà tự về một mình. Cũng kể từ lúc đó khi tôi về nội thì cô ấy về ngoại chứ chẳng bao giờ cùng tôi về nội cả.

Cưới được hơn 1 năm thì vợ tôi có bầu. Lúc đầu cô ấy dự định nhờ mẹ đẻ lên chứ không nhờ mẹ chồng, tôi cũng chiều ý vợ để vợ tự quyết nhưng rồi sát ngày vợ dự sinh thì mẹ vợ tôi lại thông báo không lên được vì cửa hàng ở nhà bận.

Lúc đó tôi tính nhờ chị gái mình lên giúp vợ khoảng 1 tháng đầu rồi tính tiếp. Chị nhanh nhẹn lại có kinh nghiệm mới nuôi con nhỏ chứ mẹ tôi già rồi mắt yếu chân chậm sợ vợ tôi lại phật ý. Tuy nhiên khi nói chuyện với vợ thì cô ấy lại bảo để chị ở nhà còn đi làm nuôi con, bảo bà nội lên. Sau này tôi mới hiểu là vợ ngại va chạm với chị chồng.

Mẹ tôi lên chăm cháu mới được 1 tuần tôi thấy vợ đã khó chịu rồi. Cô ấy kêu:

Bà bỉm không biết thay, cháu thì cứ bế suốt nên nó quen sau này ai bế suốt được.

– Bà có cháu ngoại nhưng chưa từng phải chăm cháu ngoại vì chị anh làm tất, ngày xưa không có bỉm nên bà chưa quen là đúng rồi. Có gì em bảo mẹ rồi mẹ sẽ biết. Em cứ góp ý thẳng thắn với mẹ, mẹ anh không để bụng gì đâu.

– Anh nói thì nghe hay nhưng con dâu ai dám nói mẹ chồng rồi lại bảo nó hỗn, nó hư.

– Em cũng kĩ tính vừa thôi, có bà lên đỡ cho là may rồi như chị anh 1 mình làm hết kia kìa.

– Anh…

Tôi nói thế đẻ đe vợ nhưng cũng biết mẹ mình làm mọi thứ đều chậm do mẹ run tay rồi. Nhưng để mẹ ở trên này vừa là có tiếng trông cháu tôi cũng an tâm hơn về mẹ. Mẹ đã cả đời tần tảo vì tôi rồi, giờ cũng là lúc tôi báo hiếu cho bà.

Mẹ lên được 1 tháng thì vợ lại bàn:

Hay mình thuê giúp việc để mẹ về nghỉ ngơi đi, dạo này em thấy mẹ đêm khó ngủ.

– Chắc mấy bữa cháu quấy nên bà mất ngủ thôi. Rồi con lại về nếp ngoan là bà sẽ được ngủ cả đêm. Anh không thuê giúp việc đâu, có mẹ rồi chẳng gì bằng bà chăm cháu.

Nhưng không ngờ 3 ngày sau thì xảy ra chuyện lớn. Hôm ấy vừa đi làm về thì tôi nghe tiếng ầm ầm trong nhà:

Rõ ràng con để tiền ở ngay đầu giường mà mẹ. Con định tối chồng con về sẽ đưa cho anh ấy mang cho bạn con vay. Con nó đi bệnh viện không có tiền mới hỏi vay con mà. Giờ lục tung cả nhà không thấy.

– Con cứ tìm kĩ lại đi chứ mẹ không động đến số tiền đó đâu.

– Chỉ có con với mẹ ở nhà không mẹ lấy thì ai lấy? Chẳng lẽ tiền có cánh?

– Em đang nói linh tinh gì đấy. Em xin lỗi mẹ đi.

– Nhưng em không thấy tiền, 10 triệu đấy.

– Mẹ không lấy thật mà.

– Thôi mẹ mặc kệ cô ấy, mẹ đừng khóc nữa.

– Mẹ xấu hổ quá con à. Vợ con cứ nghĩ mẹ lấy tiền của các con. Lên chăm cháu mà lại để xảy ra chuyện này…

– Mẹ không phải nói nữa. Sáng mai con đưa mẹ về, còn ở đây mẹ để cô ta tự lo.

Mẹ chồng lên bế cháu vợ kêu mất 10 triệu còn khẳng định bà lấy - Ảnh 2
Trời ơi… mẹ… mẹ ơi… (Ảnh minh họa)

Tối đó mẹ vẫn ngồi ăn 1 bát cơm rồi đi dọn đồ, tôi dự định sáng hôm sau đưa mẹ về quê. Nhưng 4 giờ sáng tôi tỉnh dậy sang phòng mẹ thì giật bắn mình vì không thấy mẹ đâu. Tôi tìm ở nhà vệ sinh rồi khắp nhà không thấy. Lao ra cửa thì cửa không khóa, mẹ tôi đi thật rồi sao?

Tôi lao ra hành lang rồi vào thang máy bấm xuống tầng 1. Mẹ ơi… mẹ đâu rồi… Cánh cửa thang máy mở ra, tôi giật bắn mình khi thấy có người gục trước cửa thang máy.

Trời ơi… mẹ… mẹ ơi…

– Mẹ không… lấy tiền… Mẹ về… quê đây…

Bà bị đột qu.ỵ. Tôi ôm chặt mẹ gọi xe cấp cứu. Vì tôi đã dạy mẹ cách sử dụng thang máy nên mẹ biết bấm. Dù tôi nhanh chóng gọi xe nhưng mẹ chỉ ở lại thêm với chị em tôi được 1 tuần thì mẹ đi. Tôi đau đớn tột cùng gào thét trong bệnh viện… Biết thế này tôi không đưa mẹ lên thì chắn chắn là mẹ tôi sẽ không đột ngột ra đi sớm thế này. Mẹ ơi… Con có tội mẹ ơi…