Công Phượng và câu chuyện bán 6 tạ lúa, lợn 25kg để lên HAGL

Công Phượng là một trong những tài năng xuất chúng của bóng đá Việt Nam. Tuy nhiên, tiền đạo của HAGL từng trải qua tuổi thơ đầy khó nhọc.

Quê Nghệ An, cũng như Văn Quyến, tiền đạo Công Phượng có tuổi thơ nghèo và đam mê bóng đá dù chỉ đá bóng cuộn bằng rơm hoặc lá chuối. Chỉ có khác, Văn Quyến đi lên từ CLB bóng đá Sông Lam Nghệ An, còn Công Phượng sau khi bị tuyển trẻ Sông Lam Nghệ An loại đã trưởng thành từ Học viện Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) - Arsenal JMG.

Công Phượng mê bóng đá từ nhỏ

Nhắc về Công Phượng, nhiều người nói rằng tiền đạo 24 này đã quá may mắn khi có một người mẹ tuyệt vời luôn cố gắng chắp cánh giúp con trai vươn tới ước mơ.

Ở vùng đất cày lên sỏi đá, làm kinh tế rất khó khăn nên người dân làng Đô Lương, Nghê An chủ yếu ly hương để tránh cái đói, cái nghèo. Bố mẹ của Phượng là ông Nguyễn Công Bảy và bà Nguyễn Thị Hoa vì nhiều lý do nên phải ở lại bám trụ với mảnh đất quê hương.

Nhà thuộc diện hộ nghèo lại phải nuôi tới 6 miệng ăn nên dù đến những năm sau 2000, nhiều bữa cơm của gia đình vẫn còn phải độn ngô, khoai, sắn…Dù vậy, điều này cũng không ngăn cản Công Phượng tới với niềm đam mê bóng đá.

Nhà Công Phượng ngày xưa

Anh Nguyễn Công Sáng, 44 tuổi, người hàng xóm gần nhà Công Phượng rít điếu thuốc Lào nhả khói sảng khoái thao thao: “Thằng Phượng nó mê bóng đá từ bé. Hồi đó tui là người đá bóng “có đai có đẳng” tại huyện ni, mà có lần còn bị hắn lùa bở hơi tai. Mà lúc đó nó mới 10 tuổi chứ mấy…”.

Để chứng minh mình rất “thân thích” và là láng giềng của gia đình Công Phượng, anh Sáng dẫn chúng tôi đến cuối xóm 6, xã Mỹ Sơn gặp ông Nguyễn Công Bảy là cha của cầu thủ Công Phượng. Anh Sáng giới thiệu ngôi nhà nhỏ bé, nghèo nàn nằm trầm mặc dưới chân đồi Yên Ngựa: “Đó, đó là nơi thằng Phượng hồi bé sáng dắt trâu đi rồi đắm mình ở những bãi cỏ với quả bóng rơm đó!”.

Nhắc đến tuổi thơ của Phượng, ông bà Bảy thoáng chút trầm buồn. Bên bát nước chè vối đặc quánh, ông bà đã kể về đứa con trai “bỗng dưng nổi tiếng” của mình: “Vợ chồng tôi sinh được sáu người con, Phượng là đứa con trai thứ năm. Hồi nhỏ nó đã đam mê với trái bóng tròn. Vào lớp 1 Phượng đã biết đá bóng rồi. Đi học trong cặp nó lúc nào cũng có quả bóng làm từ rơm và lá chuối khô cuộn lại…”.

Chỉ cái sân trước nhà, ông Bảy kể mà rưng rưng với cặp mắt đỏ hoe: “Đó, cái sân này là nơi Phượng và anh nó thường xuyên đá bóng với nhau. Thế mà đâu ngờ sau này anh nó mất trong một tai nạn trên sông. Từ đó thằng Phượng buồn bã bỏ bóng một thời gian. Sau này khi nguôi ngoai rồi nó lại lấy quả bóng rơm ra đá một mình mà mắt cứ nhìn vào chỗ xa xăm. Chắc nó nhớ thằng anh nó hay quần trái bóng đến tả tơi và trời sập tối mới chịu nghỉ…”. Ngưng lại thật lâu rồi ông Bảy tiếp: “Có lần thấy nó đá một mình vừa đá vừa gọi tên anh nó tôi nghe mà rơi nước mắt…”.

Công Phượng và người mẹ yêu dấu

Năm học vỡ lòng, khi nào sân xi-măng (khoảng 30 mét vuông) trước nhà không phơi lúa là Phượng mang bóng ra đá với anh. Quả bóng được cuộn bằng lá chuối khô hoặc rơm khô. Sau đó, hai anh em kiếm được quả bóng nhựa nhưng chơi được vài hôm, Phượng nói với mẹ: “Con không đá bóng nhựa nữa, nhẹ lắm. Mẹ lên thị trấn mua cho con quả bóng bằng cao su”.

Dù bảo thôi đừng chơi nữa con à, tiền mô cho lại nhưng bà cũng mua cho con quả bóng cao su to bằng quả bưởi. Trời nắng mấy, hai anh em cũng mang ra sân đá. Trời mưa thì đứng hai đầu thềm, em đá thì anh bắt gôn nhưng khi nào Phượng cũng dặn anh “bắt gôn phải bổ (ngã) cho thật đẹp mới được tính điểm”.

Bà Hoa tiếp tục động viên con và đạp xe 20km đưa Phượng lên thị trấn Đô Lương mỗi ngày để theo học lớp năng khiếu bóng đá của huyện. Quãng đường xa, nắng nóng, nhưng gần như đều đặn bà Hoa không bỏ sót buổi tập nào của con trai. Mỗi sáng, bà đèo con lên chỗ tập gửi cho thầy, rồi lại đạp xe về đi làm đồng, trưa lại quay lại để đón Công Phượng về nhà.

Bố mẹ Công Phượng

Đến buổi chiều 2 mẹ con lại có hành trình tương tự. Tính ra mỗi ngày tập của Phượng là bà Hoa đạp xe khoảng 80km. Có năng khiếu, được đánh giá cao nhưng thử việc ở lò Sông Lam, Phượng lại bị loại vì… thiếu cân. Về nhà được ít hôm, Phượng lại giục nhà cho lên huyện học đá bóng tiếp. Một chiều ngồi xem chương trình thể thao trên tivi, Phượng reo lên rồi chạy ra đồng kéo mẹ về nhà xem và nói: “Học viện HAGL và người nước ngoài đang tuyển cầu thủ mẹ ơi. Con còn đủ tuổi, mẹ đưa con vô tuyển đi”. Bà Hoa cự lại: “Con còn nhỏ, khi mô vác được bao xi-măng 5 yến, đi phụ hồ cho bố xây được nhà thì mẹ đưa đi. Sông Lam Nghệ An mà còn loại thì vô trong nớ răng mà trúng được”.

Bố Công Phượng đưa tiền đạo này lên HAGL

Nhưng Phượng không chịu và nói: “Không, con đi đá bóng, không đi phụ hồ. Mẹ xem, mấy đứa vô tuyển còm tóm (gầy) hơn con”. Bà Hoa cự tiếp: “Con tưởng bở à, tiền mô mà đi xa thế, còn ăn ở nữa”. Hôm sau xem tiếp chương trình 360 độ thể thao, đến đoạn Học viện HAGL - Arsenal JMG tuyển cầu thủ, Phượng lại kéo mẹ vô xem rồi giục: “Họ chưa cần người to cao đâu. Mẹ điện cho bố về đưa con vô HAGL đi”.

Công Phượng trong màu áo HAGL hồi bé

Do nhà nghèo, bà Hoa phải bán gần 6 tạ thóc, lợn 25kg, gà cũng như vay thêm tiền để đưa con xuống Vinh đi xe đò vào Pleiku. Chỉ 15 ngày sau, gia đình nhận giấy báo Phượng đã trúng tuyển. Đây cũng là bước ngoặt của Phượng, để biến một cậu nhóc thiếu cân ngày nào thành cầu thủ được kỳ vọng nhất bóng đá Việt Nam như bây giờ.

Tổng hợp