Con trai lôi đống vỏ "áo mưa" trong tủ lạnh ra tôi mới biết chồng có "ghẹ"

Khi con trai ôm cái thứ mà con tưởng là kẹo ra thì tôi rùng mình. Trời ơi đó không phải kẹo mà là đống vỏ “áo mưa” có mùi kẹo thôi.

Hồi yêu nhau tôi cũng biết người yêu từng có vài mối tình, thậm chí cũng có mối tình yêu tới 3 năm nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản: Nếu mình và anh ấy đến được với nhau nghĩa là chấp nhận nhau của hiện tại, còn quá khứ bỏ qua hết. Và khi ngỏ lời cưới tôi, anh cũng hứa rằng:

- Chắc chắn một điều người anh chọn là em và không bao giờ anh làm em thất vọng đâu. Anh hứa…

Tôi đã đặt hoàn toàn niềm tin vào anh và quyết định gắn kết cuộc đời mình với người đàn ông ấy. Chỉ 1 năm sau ngày cưới đứa con trai là trái ngọt của tình yêu chúng tôi dành cho nhau đã chào đời. Hạnh phúc lại càng nhân lên.

Chỉ 1 năm sau ngày cưới đứa con trai là trái ngọt của tình yêu chúng tôi dành cho nhau đã chào đời. (ảnh minh họa)

Anh yêu chiều thương mẹ con tôi vô bờ bến. Đi làm về là anh sà ngay vào hôn hít rồi ẵm bồng thằng bé để tôi đi nấu cơm, tắm rửa. Khi con được 4 tháng anh đã chủ tìm thuê giúp việc về chăm con cho tôi có nhiều thời gian đi tập thể dục để lấy lại vóc dáng. Cả công ty ai cũng khen nức nở khi tôi trở lại với thân hình thon gọn, gái 1 con nhìn còn cuốn hút hơn cả ngày trước. Tôi càng biết ơn chồng hơn.

Cứ thế con trai tôi lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ. Con được 2 tuổi thì tôi quyết định không thuê giúp việc nữa mà cho con đi học nhà trẻ. Trộm vía con hòa nhập nhanh và không khóc lóc gì cả. Đi học về nhà tự chơi cho mẹ cơm nước.

Thời điểm đó chồng tôi lại bận công việc nên thường xuyên đi làm về muộn. Anh ấy đang cố gắng để mua ô tô nên tôi cũng động viên chồng. Tuy nhiên 1 vài lần tôi nghe chị hàng xóm trêu con trai mình là: “Bố mẹ Tit ban ngày trốn về nhà sản xuất em bé đấy. Chắc đêm Tit giành mẹ của bố đúng không”. Tôi cười chứ không nói gì. Chắc chị ấy nhầm vì tôi có bao giờ về nhà ban ngày đâu. Có thể chồng tôi về vì anh ấy quên đồ nhưng là về 1 mình thôi.

Con trai tôi có sở thích hay cất đồ chơi trong tủ lạnh, hoặc bất kể thứ gì là lạ của bố mẹ con thích con cũng cất cả vào đó. Hôm ấy tôi tìm mãi cái kẹp tóc mà không thấy đâu, cuối cùng hỏi thử con trai:

- Tit có thấy cái cặp đẹp đẹp hình cái kẹo của mẹ đâu không?

- Có ạ, để con lấy cho mẹ xem.

- Tit lấy cho mẹ đi…

Thằng bé lon ton mở tủ lạnh lấy kẹp tóc đưa tôi. Tôi mỉm cười xoa đầu con, hỏi thử:

- Tit còn gì để trong tủ lạnh nữa không cho mẹ xem với.

- Tit còn nhiều kẹo nữa, thơm lắm…

Nhưng khi con ôm cái thứ mà con tưởng là kẹo ra thì tôi rùng mình. Trời ơi đó không phải kẹo mà là đống vỏ “áo mưa” có mùi kẹo thôi.

- Con lấy ở đâu cái này thế hả?

Con lấy ở đâu cái này thế hả? (ảnh minh họa)

Thằng bé lon ton dẫn tôi đến cạnh thùng rác nhỏ tôi hay để vất giấy tờ trong phòng tôi. Có lẽ nó nhặt được mấy cái vỏ bao ở đó. Tôi và chồng không hề dùng bao bảo hộ vì tôi dùng thuốc tr.ánh th.ai hàng ngày, thế tại sao nó lại có trong nhà tôi?

Tôi bắt đầu nghi ngờ chồng và ngay lập tức gọi thợ lắp luôn camera. Để rồi 2 ngày sau tôi lặng người khi thấy chồng dẫn nhân tình vào nhà và hú hí ngay trên chiếc gi.ường của 2 vợ chồng mỗi lúc tôi đi vắng. Kinh khủng tột cùng. Khi tôi về nhà, chiếc vỏ bao bảo hộ giống với một trong số vỏ mà con tôi nhặt được nằm gọn trong thùng rác bên trên phủ vài tờ giấy.

Giờ thì tôi hiểu tại sao chị hàng xóm trêu con trai tôi là bố mẹ trốn về nhà sản xuất em bé rồi. Chị ấy không biết được người về nhà cùng chồng tôi là người khác chứ không phải tôi. Tôi cay đắng cho chồng xem lại toàn bộ camera, anh ta không thể chối cãi được câu nào. Đúng là người xưa dạy chẳng sai: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời”.

Đàn ông có thói trăng hoa, yêu lăng nhăng thì vợ con rồi cũng vẫn không thể nào bỏ được. Lời hứa chỉ là lời hứa suông mà thôi. Tôi quyết định viết đơn và chấm dứt tất cả. Thà đau 1 lần còn hơn… Nghĩ lại tôi vẫn bủn rủn và đau đớn mọi người à, nghĩ thấy thương con quá. Con còn nhỏ giờ bố mẹ ly hôn thì nó biết sống sao, tôi phải làm gì đây mọi người?