Con gái thút thít: "Mẹ giúp cô Hoa đi, bố làm cô ấy khóc i ỉ trong phòng"

Con gái thút thít: “Mẹ… Mẹ vào cứu cô Hoa đi, bố làm gì mà cô ấy khóc i ỉ trong phòng từ sáng tới giờ ấy mẹ ạ". Tôi chạy thẳng vào bên trong…

Lần này tôi đi công tác 2 tuần và thường xuyên gọi điện về nhà. Con gái tíu tít kể rất nhiều chuyện.

Mẹ ơi con được cô khen môn Tiếng Anh học có tiến bộ đấy mẹ ạ.

– Thật hả con?

– Vâng ạ. Hay mẹ nhờ cô Hoa làm gia sư cho con luôn đi để con được học với cô ấy nhiều hơn. Giờ thi thoảng con mới hỏi được bài cô ấy thôi, mà mỗi lần con bảo bố dẫn sang bố cứ khó chịu sao ấy…

Con gái thút thít: Mẹ giúp cô Hoa đi, bố làm cô ấy khóc i ỉ trong phòng - Ảnh 1

Để lần này mẹ về mẹ thử nói chuyện với cô ấy xem. Bố con từ xưa đến nay có ưa cô Hoa đâu, bố không thích cô giáo mà cứ mặc váy đi dạy, bố nói với mẹ thế con à.

– Cô ấy mặc váy xinh mà mẹ, với lại cô ấy mặc váy dài chứ có phải váy ngắn đâu mà bố khó chịu nhỉ.

– Ừ, mỗi người một quan điểm con à. Để mẹ về mẹ nói chuyện với cô, con cứ cố gắng học đi nhé. Bài nào khó hiểu bảo bố dẫn sang hỏi cô.

– Vâng ạ.

Cô Hoa là hàng xóm tới sống cạnh nhà chúng tôi được 4 tháng rồi. Cô ấy là cô giáo dạy tiếng Anh ở trung tâm. Đã có lần tôi bàn với chồng ngỏ ý nhờ cô ấy kèm thêm cho con gái nhưng anh gạt đi luôn:

Giáo viên trung tâm thì chắc gì trình độ đã ổn, giờ nhiều trung tâm vớ vẩn lắm. Với lại họ dạy cho người học đi xuất khẩu lao động nó sẽ khác với dạy cho học sinh tiểu học. Em cứ đưa con đến nhà cô giáo nó mà học.

– Nhưng nhà cô giáo nó xa thế làm sao mà đưa đón được.

Kể từ đó chúng tôi vẫn chưa thống nhất với nhau được vụ chọn cô giáo tiếng Anh cho con. Nhưng có lần con hỏi bài tôi mà tôi không tin vào khả năng phát âm của mình nên liều sang gọi nhờ cô hàng xóm chỉ giúp. Không ngơ sau đó cứ thấy bài khó là con bé bảo bố hoặc mẹ dẫn sang nhờ cô Hoa dạy.

Chồng tôi thì không thích cô ấy cũng chẳng rõ vì lý do cụ thể thế nào nhưng anh ấy không thích là không thích. Mà tính chồng tôi đã không thích cái gì thì đừng có mong anh ấy thay đổi suy nghĩ.

Lần này dự định hết chuyến công tác về tôi sẽ lựa thuyết phục chồng cho con sang cô Hoa học tiếgn Anh vì đúng là thấy con bé có tiến triển tốt về tình hình học rồi. Nghĩ thế nên tôi đã quyết định mua một món quà để lấy cớ lúc về sẽ sang nói chuyện với cô ấy.

Kết thúc chuyến công tác như lịch trình tôi phải về công ty để làm việc tới chiều tối mới quay về nhà, nhưng phút chót sếp thay đổi quyết định cho mọi người về nhà nghỉ luôn hôm sau mới tới công ty báo cáo tình hình. Thế là thay vì về nhà tối thì gần trưa tôi đã có mặt ở nhà.

Vừa mở cổng kéo vali vào thì con gái chạy ùa ra:

– Sao biết mẹ về mà ra đón hả con gái?

– Con có biết mẹ về đâu, con định chạy ra ngoài xem có ai không thì gọi… Mẹ… Mẹ vào cứu cô Hoa đi, bố làm gì mà cô ấy khóc i ỉ trong phòng từ sáng tới giờ ấy mẹ ạ. Bố bảo con qua nhà chị Bông chơi để bố nói chuyện với cô giáo nhưng chị Bông đi vắng rồi, con về lại nghe cô khóc mẹ à. 

Chẳng hiểu chuyện gì nhưng tôi vẫn vất luôn vali ở đó rồi chạy thẳng vào phòng của 2 vợ chồng. Tôi đập cửa ình ình nhưng phải 5 phút sau chồng mới ra mở cửa.

Con gái thút thít: Mẹ giúp cô Hoa đi, bố làm cô ấy khóc i ỉ trong phòng - Ảnh 2
Khốn nạn… Khốn nạn đến thế là cùng. (ảnh minh họa)

Dù họ đã mặc quần áo nhưng nhìn đầu tóc rũ rượi của cả 2 cùng với ga giường xộc xệch thì tôi hiểu ra mọi chuyện rồi. Thấy tôi cả 2 ú ớ không nói nên lời, chiếc bao bảo hộ xé ra vẫn còn rơi vãi trên sàn. Chắc họ vội quá nên chưa kịp bỏ vào thùng rác. Tôi giơ thẳng cánh cho chồng 1 cái bạt tai:

– Khốn nạn… Khốn nạn đến thế là cùng. Tôi thuê cô về đây dạy học con tôi chứ không phải dạy chồng tôi trên giường. Còn anh, đến cô giáo của con gái mà anh cũng xơi được thì tôi chịu thua rồi đấy.

– Em à, nghe anh giải thích đã.

– Câm mồm cho tôi, tôi đi vắng, để anh ở nhà làm cái trò mèo này à.

– Chị à, em….

– Loại như cô không đủ tư cách nói chuyện với tôi, thật kinh tởm. Tôi thề, tôi sẽ khiến cô phải ân hận cả đời.

– Chị ơi em xin chị em sai rồi, mọi chuyện không như chị nghĩ đâu ạ.

– Thôi đi…

Tôi quay ra ngoài ôm con gái bắt xe ôm sang thẳng nhà ngoại. Chồng lái xe sang cứ ở ngoài bấm chuông nhưng tôi không cho mọi người mở cửa. Anh ta nhắn tin hay gọi tôi không nghe máy. Tôi có ngờ đâu chồng mình lại đưa cô ta vào nhà làm chuyện khốn nạn đó. Anh ta nói không thích hóa ra lại còn hơn cả thích, chỉ có tôi ngu không nhận ra được ý đồ của chồng và ả hàng xóm thôi.

Tôi định bình tâm lại sẽ quyết định mọi việc nhưng chắc chắn không bao giờ tôi tha thứ cho kẻ ngoại tình đâu.