Con gái sắp đẻ, bố em sang hỏi thì mẹ bạn trai bảo: Không phải cháu tôi

Bố em nhẹ nhàng muối mặt xin họ làm đám cưới ai ngờ mẹ bạn trai hùng hổ đứng dậy:“Chửa hoang, không phải cháu tôi cưới gì mà cưới".

Em với bạn trai yêu nhau được hơn 1 năm thì xảy ra sự cố, chẳng may em dính bầu. Lúc đó em hỏi bạn trai tính thế nào thì anh bảo để anh về xin phép mẹ cho cưới. Nghe vậy thì em cũng mừng lắm và quyết tâm giữ cái thai lại.

Nhưng rồi lúc em bầu tháng thứ 4 mà vẫn chưa thấy anh nói năng gì, lúc này bụng em đã nhô cao không thể giấu được nữa đành phải thú thật với bố mẹ em. Bố em nổi xung lên, đuổi em ra khỏi nhà ngay trong đêm. Mẹ em sợ quá cứ van xin em mãi mà bố không chịu. Sau mẹ phải lén bố đưa em sang nhà bác ở.

Mất 1 tuần liền bố mới nguôi nguôi bảo mẹ gọi em về nói chuyện. Bố bắt em bảo bạn trai đến nhà xem định giải quyết thế nào. Anh nhìn bố em ú ớ:

Con gái sắp đẻ, bố em sang hỏi thì mẹ bạn trai bảo: Không phải cháu tôi - Ảnh 1
Xin bác để cháu về thuyết phục mẹ cháu ạ. (Ảnh minh họa)

Cháu có nói với mẹ cháu rồi nhưng mẹ cháu chưa có ý kiến gì cả. Xin bác để cháu về thuyết phục mẹ cháu ạ.

– Được rồi, cậu nhanh nhanh lên, con tôi ễnh bụng thế kia rồi. Tôi còn mặt mũi nào mà nhìn hàng xóm.

Thế nhưng đến khi em bầu tới tháng thứ 7 nhà họ vẫn im ỉm, thực sự đêm nằm em chỉ biết khóc. Em thấy mình quá ngu khi tin lời anh ấy giữ lại cái thai để giờ bố mẹ em xấu hổ với cả làng này.

Thấy em cứ ngày ngày rủ rột ảnh hưởng tới cái thai vì em đã bị động thai một lần rồi, mà nhà bên kia vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả. Mẹ em mới cầu xin bố:

Ông ơi, tôi xin ông, con dại cái mang. Hay là tôi với ông sang bên nhà họ hỏi xem họ định thế nào. Con mình nó gần sinh nở rồi, chẳng lẽ để nó dở dang cả đời. Tôi nghĩ con cháu nhà họ họ không bỏ được đâu.

– Tôi không đi và cũng cấm bà đi. Nó ngu cho nó chịu.

Em biết chẳng đời nào bố em muối mặt đi như thế đâu. Nhưng 1 tuần sau em lại phải nhập viện, có nguy cơ sẽ sinh non mất nên không ngờ ở nhà bố em đã quyết định sang cùng mẹ sang nhà bạn trai em để nói chuyện với bố mẹ anh ấy.

Hôm nay vợ chồng chúng tôi sang là để nói chuyện của 2 đứa. Thôi thì con dại cái mang, con tôi cũng đã mang bầu hơn 7 tháng rồi, con ông bà cũng đã nhận với chúng tôi nó là cha của đứa trẻ. Xin ông bà chúng ta cùng bàn bạc đê sớm cho chúng về một nhà để lúc con tôi sinh nở cháu bé có cha có mẹ cho đỡ tủi.

– Cái gì? Con tôi nhận là bố cái thai trong bụng con ông hồi nào. Ông bà đừng nói linh tinh. Chửa hoang, có phải cháu tôi đâu mà tôi nhận.

– Bà… Bà nói cái gì?

– Con ông bà chửa hoang… chửa hoang… Con tôi không có trách nhiệm.

Bố em hôm đó phải kiềm chế lắm mới không để xảy ra chuyện. Mẹ phải ôm vội bố ra về, em nghe kể lại là ra đến ngõ bố đấm tay vào tường chảy lao máu. 14 ngày sau thì em sinh con, bố mẹ em chấp nhận hết mọi đàm tiếu rằng em chửa hoang, rằng em không chồng mà có con. Mẹ bảo em: “Bố mày không nói gì có nghĩa là bố mày chấp nhận, thôi cứ yên tâm mà nuôi con”.

Trộm vía em sinh được bé trai, đẻ non nhưng sau này nhờ mẹ mát sữa nên thằng bé bụ bẫm lắm. Giờ 1 năm con đã bi bô tập nói rồi, chân thì đã đi vững. Ông bà vui vẻ và yêu thương cháu, chẳng ai trách móc em nữa. Em cũng đã gửi con cho ông bà chăm và đi làm được 5 tháng rồi. Công việc ổn, em dư tiền nuôi con.

Nhưng bất ngờ 2 ngày trước mẹ bạn trai cũ và anh ta xuất hiện ở nhà em. Lúc đó em đi làm, bố em ra đồng chỉ có mẹ em ở nhà với thằng cu. Mẹ con nhà họ nói với mẹ em là muốn đón cháu về chơi, xin được chăm sóc thằng bé. Xin lỗi vì trước giờ đã không quan tâm tới thằng bé. Mẹ em không cho, họ còn định bế thằng bé đi, may bố em về kịp. Bố em giơ cuốc lên bảo:

Con gái sắp đẻ, bố em sang hỏi thì mẹ bạn trai bảo: Không phải cháu tôi - Ảnh 2
Đứa nào động đến cháu tao là không xong với tao đâu. (Ảnh minh họa)

Đứa nào động đến cháu tao là không xong với tao đâu.

Bất ngờ mẹ anh ta quỳ xuống:

Em xin ông, xin ông hãy tha lỗi cho em. Bố nó lấy vợ nhưng con dâu em vô sinh, nó là đứa cháu trai nối dõi của gia đình em, xin ông ban ơn cho em nhận cháu.

– Chính tôi đã đến nhà bà xin bà làm đám cưới cho chúng nó nhưng bà đã bảo con tôi chửa hoang, nó không phải cháu bà mà. Thế nên cả đời này thằng bé mãi mãi không phải cháu bà. Các người về đi.

Bố em đuổi thẳng. Em về nghe kể mà hả dạ vô cùng. Đáng đời loại người độc ác lắm, đời có nhân quả cả mà.