Chồng mất, mẹ chồng cho tôi 1 tỷ nhưng phải giúp anh chồng có con trai

Thấy tôi không nói gì mẹ chồng lại hối thúc: “Nhận đi cho nhanh, tự nhiên có tiền mua nhà khỏi phải đi ở trọ sướng quá còn gì nữa”.

Tôi với chồng cưới nhau được 3 năm và có với nhau 1 cô con gái nhỏ 2 tuổi. Hai vợ chồng đang sống hạnh phúc thì bất ngờ tai họa ập xuống gia đình tôi. Chồng bị tai nạn trên đường đi làm được đưa vào viện cấp cứu nhưng anh không qua khỏi.

Lúc nhận tin giữ tôi đã ngất ngay tại chỗ. Không ai có thể ngờ chồng tôi lại ra đi đột ngột như vậy. Tôi suy sụp hoàn toàn, nghĩ chồng mất chắc chắn mẹ con tôi sớm muộn cũng sẽ phải chuyển đi nơi khác.

Chồng mất, mẹ chồng cho tôi 1 tỷ nhưng phải giúp anh chồng có con trai - Ảnh 1
Bình thường mẹ chồng không ưa tôi (ảnh minh họa)

Bình thường mẹ chồng không ưa tôi, bà quý chị dâu cả hơn vì chị ấy làm ra nhiều tiền và sống thoáng với bà. Mẹ chồng hay xét nét tôi và chê tôi là dâu quê chậm chạp. Bù lại chồng rất thương tôi, anh luôn bênh tôi trước mặt mẹ nên sau này mẹ cũng bớt để ý tôi hơn.

Vợ chồng anh trai chồng cưới trước chúng tôi 1 năm nhưng họ vẫn chưa có con. Tôi nghe chị dâu nói là họ kế hoạch để làm ăn chuyện con cưới để sau tí cũng được. Khi đẻ thì xác định là sẽ chọn để đẻ con trai chứ tại bà nội mong cháu trai lắm rồi.

Nhưng mãi vẫn chưa thấy anh chị ấy tính toán gì cả. Tôi thì chỉ được một đứa con gái, chồng lại mất rồi nên chắc bà cũng chả thiết con thiết cháu đâu. Từ ngày chồng mất tôi với bà chẳng nói chuyện với nhau gì cả, chỉ cần gì mới hỏi đến nhau thôi. Bà cũng coi tôi như người thừa trong nhà.

Cúng tuần, rồi 49 và 100 ngày cho chồng tôi toàn mẹ tôi với chị dâu bàn bạc làm chứ tôi không có quyền quyết định hay được ý kiến. 100 ngày chồng xong tôi xin phép mẹ chồng:

Con xin phép mẹ cho con với cháu ra ngoài ở ạ. Công ty con giờ chuyển văn phòng xa quá gần 2 chục cây con đi lại vất vả.

– Tùy chị thôi, mẹ con chị thích đi đâu thì đi.

– Vậy mẹ cho con xin chân hương chồng con ra nhà trọ con thờ anh ạ.

– Tuyệt đối không được, con tôi ở nhà tôi không đi đâu hết.

Tôi tha thiết xin mà bà nhất định không cho, chán quá tôi chỉ còn biết đi phóng bức ảnh của anh rồi mang theo. Hôm sau mẹ con tôi định chuyển ra ngoài thì tối đó mẹ chồng bất ngờ gọi tôi vào trong phòng nói chuyện:

Tôi sẽ cho 2 mẹ con tiền mua nhà chứ không phải đi ở trọ nữa với điều kiện.

– Điều kiện gì ạ?

– Cô giúp vợ chồng thằng Long (anh trai chồng) có đứa con trai nối dõi.

– Ơ sao con phải giúp ạ? Con có biết gì đâu mà giúp.

– Vợ thằng Long không sinh được nhưng nó là người kiếm tiền nuôi cả cái nhà này nên không thể để nó đi được. Giờ thằng Dũng (chồng tôi) mất rồi nên thằng Long bắt buộc phải có con trai.

– Mẹ nói thế nghĩa là?

Chồng mất, mẹ chồng cho tôi 1 tỷ nhưng phải giúp anh chồng có con trai - Ảnh 2
Tôi không đồng ý có con với anh trai chồng (ảnh minh họa)

– Tôi nghe vợ thằng Long nói có thể thụ tinh trong ống nghiệm, y học họ can thiệp được hết. 1 tỷ kia nói đúng ra là vợ thằng Long trả ơn cô đấy. Giá cao gấp đôi thuê người ngoài còn gì nữa. Tôi muốn cô sinh vì muốn cô có tiền nuôi cháu tôi.

Tôi lúc đó mới hiểu ra mọi vấn đề. Nhưng dù là không chung đụng thân thể nhưng chuyện đứa bé là con chung giữa tôi và anh chồng được sinh ra thì cái gia đình này hỗn loạn hết. Rồi con của tôi với chồng và con của tôi với anh chồng sẽ xưng hô với nhau thế nào đây?

Thấy tôi chưa trả lời mẹ chồng lại hối thúc: “Nhận đi cho nhanh, tự nhiên có tiền mua nhà khỏi phải đi ở trọ sướng quá còn gì nữa”. Tuy nhiên tôi thẳng thắn trả lời bà: “Con không làm thế được đâu mẹ ạ, con không muốn làm gì có lỗi với chồng con. Mẹ bảo anh chị ấy tìm cách khác đi, con không muốn sau này phải khó xử, con của con thì con sẽ tự nuôi ạ”.

– 1 đứa con thôi mà cô cũng khó khăn thế sao, nhà này chỉ cần 1 người nối dõi, sao cô quá đáng tuyệt tình với cái nhà này thế hả?

Mẹ con tôi dọn đồ đi bị mẹ chồng ch.ửi b.ới rất thậm tệ nhưng tôi vẫn yên lặng và ôm chặt tấm ảnh chồng. Không làm chuyện có lỗi với chồng là tôi thấy an lòng nhất. Mọi người nghĩ tôi quyết định thế có đúng không hay là ích kỉ? Thực sự đến giờ, sau khi nghe xong lời đề nghị đó tôi vẫn choáng váng và hoang mang không biết nên làm gì cho phải.