Chồng lấy hết tiền của tôi mang cho vợ cũ: "Em có anh rồi lo gì"

Tôi phát hoảng khi số tiền không cánh mà bay. Còn tưởng nhà có tr.ộm, tôi hốt hoảng bảo chồng mình thì anh lại tỉnh bơ: “Anh đưa vợ cũ rồi".

Kết hôn với một người đàn ông đã qua một đời vợ, tôi chịu không ít sự phản đối. Nhất là bố mẹ tôi. Thế nhưng chẳng hiểu khi ấy bản thân tôi lại nghĩ như thế nào, chỉ biết rằng anh là một người đàn ông tốt nên xứng đáng có được hạnh phúc hơn là phải chịu bất hạnh. 

Tôi cũng không hỏi quá nhiều về cuộc hôn nhân trước của anh. Hình như chỉ nghe anh kể qua loa rằng vợ chồng anh sống với nhau suốt 6 năm trời mà không có con cho nên cuối cùng cả hai đã quyết định chia tay nhau. Lúc đó tôi cũng nghĩ rằng giữa cả hai vẫn còn nhiều tình cảm với nhau, thế nhưng chồng tôi đã thề thốt với tôi rằng:

– Nếu như còn tình cảm với nhau thì bọn anh đã cố gắng giải quyết rồi chứ không để đến mức ly hôn như thế này đâu.

Chồng lấy hết tiền của tôi mang cho vợ cũ: Em có anh rồi lo gì - Ảnh 1
Trước thì có hai vợ chồng chẳng sao, nhưng giờ có thêm con là thêm nhiều khoản phải chi tiêu (Ảnh minh họa)

Tôi đã tin anh và một đám cưới nhỏ được tổ chức. Vợ chồng tôi sống với nhau được 2 năm có với nhau 1 cậu con trai kháu khỉnh. Không chỉ là chồng tôi mà cả gia đình chồng tôi đều vui mừng khôn xiết. Tôi tin rằng đây chính là may mắn, là hạnh phúc mà ông trời ban cho tôi. Chồng tôi cũng rất yêu vợ, thương con nên cuộc sống cũng chẳng có gì phải lo lắng ngoài chuyện kinh tế hơi eo hẹp.

Trước thì có hai vợ chồng chẳng sao, nhưng giờ có thêm con là thêm nhiều khoản phải chi tiêu. Chẳng những thế vợ chồng tôi còn phải lo tiền để sửa lại cái mái nhà bị dột nữa. Căn nhà ở cũng đã lâu rồi, từ đời bố mẹ chồng tôi. Qua thời gian thì hỏng hóc nhiều, chi phí sửa chữa tôi đã hỏi thì có khi phải lên đến 100 triệu. Tôi nghe thấy cũng hoang mang lắm nhưng nhà cửa ở là lâu dài, không sửa làm sao được cơ chứ. 

Chồng lấy hết tiền của tôi mang cho vợ cũ: Em có anh rồi lo gì - Ảnh 2
Thế nhưng là vợ chồng với nhau, chẳng lẽ lại tính toán chuyện này (Ảnh minh họa)

Nói với chồng tôi về chuyện sửa nhà thì anh bảo:

– Nói thật với em anh cũng muốn sửa lắm nhưng ngặt một nỗi tiền bạc lại chẳng có. Thôi thì giờ em quyết sửa anh cũng nghe theo, vợ chồng cùng nhau cố gắng vậy.

Có lời chồng nói, thôi thì có khó khăn cũng là vợ chồng nhau vượt qua, cùng nhau gánh vác. Tiết kiệm lên xuống, làm đủ không biết bao nhiêu việc, cuối cùng thì tôi cũng gom góp đủ 100 triệu. Chẳng phải nói ngoan chứ, số tiền này một phần lớn là công sức của tôi chứ chồng tôi cũng chẳng đưa được mấy đồng.

Thế nhưng là vợ chồng với nhau, chẳng lẽ lại tính toán chuyện này. Còn chưa kịp vui mừng bảo chồng đi gọi thợ đến bàn bạc công việc thì tôi phát hoảng khi số tiền không cánh mà bay. Còn tưởng nhà có t.rộm, tôi hốt hoảng bảo chồng mình thì anh lại tỉnh bơ:

– Anh mang số tiền ấy đưa cho vợ cũ của anh để cô ấy chữa bệnh rồi. 

– Anh điên rồi, tại sao anh lại làm thế? Anh có biết để có số tiền ấy em phải khổ sở, vất vả ra sao không?

– Anh biết, nhưng vợ cũ của anh ốm nặng quá. Tình nghĩa khi xưa anh chẳng thể ngoảnh mặt làm ngơ được. 

– Thế còn mẹ con tôi thì sao chứ? Anh lo cho cô ta thế anh không nghĩ tới vợ con anh à?

Tôi gào lên đau đớn, ai dè anh ta bảo:

– Em có anh rồi còn gì, cô ấy ốm đau có ai lo đâu. Thôi thông cảm cho anh.

Chồng tôi dứt lời cũng đủng đỉnh bỏ đi, tôi ức đến nghẹn cả họng. Số tiền ấy phải rất vất vả tôi mới có thể dành dụm được, cũng là để lo cho con cho cái mà thôi. Giờ chồng tôi nhất định không đi lấy lại số tiền đó, tôi thì chẳng lẽ lại đến đòi thẳng. Tôi giờ phải làm thế nào đây mọi người, chẳng lẽ chịu mất trắng?