Chồng có trà xanh, vợ đưa đơn ly hôn với bằng chứng đến tay lãnh đạo

Chồng em trở về nhà, nhìn em với thái độ giận dữ, ném thẳng đống mà em gửi đến cho sếp của anh xuống sàn nhà, gằn giọng quát em ầm ĩ.

Em vừa xử lý xong lão chồng của em với con bồ của nó, vừa tức vừa buồn cười các chị ạ. Sống với nhau 5 năm trời rồi mà nó dám cắm sừng em, léng phéng với con bé làm cùng cơ quan. 

Ban đầu thì lão cũng kinh lắm, qua mặt em bằng cách bảo đi họp hành, đi ăn uống tiếp khách. Lão còn tinh vi đến cái mức mỗi lần đi ăn uống là chụp đến mấy cái ảnh để dùng dần rồi gửi cho em xem làm bằng chứng. Đã thế còn mặc y cái áo ấy nữa chứ, em thì cũng bận rộn con cái nữa cho nên bảo kiểm tra kĩ càng thì đúng là em chẳng có thì giờ đâu mà làm.

Em sinh đứa thứ 2 xong cũng mới được gần 1 năm, nói chung là 2 đứa con, cũng còn nhỏ quá nên cứ bận bù đầu bù cổ suốt cả ngày. Lắm hôm lão bảo đi tiếp khách là cũng gật đầu luôn vì con còn đang khóc.

Ong bướm xung quanh cứ thế vẫy gọi thì làm gì có ông nào chịu nổi (Ảnh minh họa)

Hôm rồi em phát hiện ra lão chí chá là nhờ cái ảnh đi ăn nhậu mà lão gửi cho em, em nhìn nó cứ quen mắt thế nào ấy. Thế là mang những bức ảnh cũ ra soi, em ngã ngửa biết mình xem ảnh đi xem ảnh lại. Chắc chắn mờ ám gì rồi, em không vội tra hỏi luôn mà âm thầm nhờ người theo dõi chồng. 

Không ngờ kết quả đúng như em dự đoán luôn. Chồng em có bồ, nhân tình chẳng phải đâu xa chính là cô em nhân viên thực tập mà chồng tôi đang quản lý. Mới chỉ đang trong giai đoạn thử việc thôi, nên phải bám thẳng vào chồng tôi để còn được giữ lại. Ong bướm xung quanh cứ thế vẫy gọi thì làm gì có ông nào chịu nổi, đàn ông thằng nào mà không ham của lạ đâu. Được lắm, lén lút vụng trộm sau lưng em, phản bội lại em trong khi em vất vả, khổ cực chăm sóc con cái, gia đình, đã thế thì em phải cho một trận cho trắng mắt ra. 

Theo em được biết thì công ty anh không cho nhân viên yêu đương chứ đừng nói là cặp kè vì sợ ảnh hưởng đến công việc và có mưu đồ lợi ích riêng tư. Thế là em làm một hộp quà thật đẹp, bên trong là những bức ảnh tình tứ của chồng và cô ả kia, kèm luôn cả đơn ly hôn và tờ trình bày bên trong để nhờ lãnh đạo giải quyết. Xong xuôi em ở nhà ung dung chờ kết quả. Đúng là không phụ lòng em chút nào. 

Nói đến đây thì lão chồng em lại khóc lóc, van xin em hãy tha thứ cho lão, cho lão một cơ hội để được làm lại. (Ảnh minh họa)

Chồng em trở về nhà, nhìn em với thái độ giận dữ, ném thẳng đống mà em gửi đến cho sếp của anh xuống sàn nhà:

- Cô bị điên à? Cô làm cái trò gì đây? Cô có biết là cô hại chế t tôi rồi không? Tôi bị cho nghỉ việc rồi đấy? Cô có biết vị trí này tôi đã phải phấn đấu bao nhiêu lâu rồi hay không?

- Anh nói xong chưa?

- Tôi...

- Đến lượt tôi nhé! Đối với tôi, sự phản bội lại tôi so với cái việc anh mất chức thế này là quá nhẹ nhàng rồi đấy. Sao, hay anh xót con bồ của anh nó cũng mất việc giống như anh?

- Cô cho người theo dõi tôi? Cô hại tôi? Cô là vợ cái kiểu gì thế? Cái loạn đàn bà khốn nạn.

- Hai chữ khốn nạn ấy phải dùng cho anh mới hợp. Tôi hại anh hay anh tự hại chính bản thân mình thì anh tự biết. Tôi chẳng theo dõi ai cả, tôi chỉ đi tìm bằng chứng để giải thoát cho mình mà thôi. Anh chờ ngày ra tòa đi, tôi đã gửi đơn đi rồi.

- Cô dám bỏ tôi? Ai cho phép cô làm điều đó?

- Tôi bỏ một gã tồi như anh thì cần gì ai cho phép. Phiền anh sang phòng khác luôn đi, thủ tục sẽ được giải quyết sớm mà thôi.

Nói đến đây thì lão chồng em lại khóc lóc, van xin em hãy tha thứ cho lão, cho lão một cơ hội để được làm lại. Nhưng muộn rồi, em có ngu đâu mà nhận lại một gã chồng đã bị dùng chung, đã thế còn gân cổ lên tranh cãi với mình bằng được nữa chứ, không chịu nhận lỗi ngay. Hai đứa con tôi sẽ tự lo được, không cần đến cái loại chồng khốn nạn, tồi tệ như thế đâu.