Chị ruột Giang Còi viết tâm thư tưởng nhớ cố nghệ sĩ

3 ngày sau khi em trai qua đời, chị ruột Giang Còi là tác giả Lê Thu Hạnh dành cho cố nghệ sĩ những lời tâm tình xót xa, thương cảm.

Sự ra đi của nghệ sĩ Giang Còi sau thời gian chống chọi với căn bệnh nan y vẫn đang khiến đông đảo người hâm mộ và nhất là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp của anh tiếc nuối. Qua đời giữa tình hình dịch bệnh phức tạp, tang lễ của cố nghệ sĩ được tổ chức đơn giản nhất có thể, chỉ kéo dài trong khoảng 1 tiếng rưỡi đồng hồ.

3 ngày sau mất mát, khi đã lo liệu xong xuôi hậu sự, chị ruột Giang Còi là tác giả sân khấu Lê Thu Hạnh đã đăng một tâm thư xúc động với đôi điều nhắn nhủ tới người em trai quá cố khiến bao người cảm thấy đau lòng. Trên trang cá nhân, chị ruột Giang Còi bày tỏ nỗi nhớ, tâm trạng xót xa khi nhớ lại những kỷ niệm đẹp về cố nghệ sĩ:

“Sáng ra, chỉ 2 bước là em đã tung tăng ngoài đường, có mặt ở mọi xó xỉnh, ngóc ngách của thành phố. Suốt ngày chị cơm nước giặt giũ rồi lôi sách ra gặm nhấm. Chiều về, em toàn mùi bụi bặm phố phường. Gì cũng biết. Ai cũng quen. Chị ngác ngơ như con gà công nghiệp. Những lần chị rời vỏ ốc của mình thật khó quên khi lẽo đẽo theo em. Em vót nan làm diều, trèo lên nóc nhà thả. Chị ôm cuộn sợi nghển cổ đứng dưới".

Tác giả Lê Thu Hạnh (trái).

Là một người làm nghệ thuật, tâm thư của chị ruột Giang Còi chứa đựng nhiều cảm xúc và được viết trôi chảy, dễ tạo được đồng cảm: "Chiều về nghe hàng xóm kêu ca ngói vỡ, phụ huynh lại cho 2 đứa no đòn. Rồi mình đội nắng đi câu cá. Con cá ngạnh quăng mình lên bờ. Chị vội chụp lấy. Ngạnh nó đâm vào tay. Đau quá, chị khóc. Em bảo: Nín đi, không thì mai ở nhà đấy. Chị im thin thít. Nhiều hôm em chạy trên mái phố để bắt con chim câu mới mua bằng được. Đến bây giờ chị cũng không hiểu sao em chẳng bao giờ bị ngã. Chỉ biết đến bây giờ, đàn chim câu nhà mình sẽ không được em chăm nữa”.

Trong mắt chị gái, Giang Còi là người nhiệt tình, tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai có việc cần nhờ mà không ngại khó khăn.
Bức ảnh do chị ruột Giang Còi chia sẻ.

Tác giả Lê Thu Hạnh đau lòng nhớ lại những ngày tháng cuối đời bị bệnh tật giày vò của em trai: “Nghe tin em ốm, chỉ nhìn số thuốc, biệt dược từ khắp nơi gửi về cho em, chị phải thốt lên: Chị không tốt bằng em! Em à, ngày nào chị cũng khóc. Chị nhớ em. Nhưng dù sao, em cũng thoát được những cơn đau, ra đi thanh thản trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè. Hơn nửa năm cuối ấy, chị cũng được ở bên em. Đừng đi chơi đâu xa em nhé. Hãy về nhà.

Nhà mình lúc nào cũng ấm áp, vì em luôn chăm lo cho tất cả mọi người. Ai cũng nhớ em. Vì hễ có bất cứ cái gì, việc đầu tiên là em nghĩ sẽ mang cho ai. Chị nói với em: Từ khi làm truyền hình về Liệt sĩ, chị tin chắc có thế giới bên kia. Chẳng biết em có tin không… Nếu có kiếp sau, mình sẽ lại là chị em nhé. Về nhà mình đi em! Những gì đã hứa với em, chị không bao giờ quên. Về nhà đi em. Các con chúng nó đang chờ cơm…”

Chị ruột Giang Còi khóc nhiều kể từ ngày cố nghệ sĩ mất.

Là một người nghệ sĩ được rất nhiều khán giả quý mến, dù phải chịu thiệt thòi khi ra đi giữa mùa dịch, hạn chế khách đưa tiễn nhưng trong lòng mỗi người đều nhớ đến Giang Còi. Ngay cả tâm nguyện của nghệ sĩ cũng rất giản dị: “Trong di chúc nghệ sĩ để lại, ông muốn mình sẽ được chôn cất cùng cây đàn guitar, ca khúc ông yêu thích và tràng pháo tay của những người yêu mến vang lên thay lời đưa tiễn. Trọn vẹn - một cuộc đời cống hiến" - con trai Giang Còi chia sẻ.

Nghệ sĩ Giang Còi vẫn luôn sống trong lòng người hâm mộ.