Câu nói của 1 cậu bé ăn mày khiến ông giám đốc phải xấu hổ

Hòa nhìn em với ánh mắt đầy tội nghiệp rồi quay sang chỗ mấy người đang chực chờ mình làm theo yêu cầu. Cậu tiến đến, có mấy người thấy vậy liền vỗ đùi đen đét: “Đấy nó sẽ liếm mà” 

Từ ngày mẹ mất anh em Hòa phải đi lang thang kiếm sống vì bố hay r.ượu ch.è c.ờ b.ạc cứ hễ về đến nhà là lại quát thao thậm chí dùng đ.ánh đ.ập con cái bắt chúng kiếm tiền cho ông tiêu xài, sợ hãi quá nên 2 anh em rủ nhau trốn đi. Mấy ngày đầu 2 đứa đói meo mó, bụng lúc nào cũng cồn cào. Hễ đi qua hàng ăn là chúng lại nuốt nước bọt ừng ực vì thèm.

Cũng may có mấy người bán rong họ thương nên hôm thì họ cho ít xôi hôm thì họ cho cái bánh hai anh em ăn đỡ qua ngày. Nhìn 2 đứa bé lang thang 1 đứa tầm 5 tuổi 1 đứa tầm 8 tuổi mà ai cũng xót xa. Đêm đêm 2 đứa chui gầm cầu ngủ, nhiều đêm thằng nhỏ nói với anh:

Anh ơi em nhớ mẹ quá, nếu giờ mẹ còn sống thì tốt anh nhỉ?

– Anh cũng nhớ mẹ lắm, thôi em ngủ đi, anh canh cho. Ngủ đi em.

Câu nói của 1 cậu bé ăn mày khiến ông giám đốc phải xấu hổ - Ảnh 1
Ảnh minh họa

Nhìn 2 anh em nương tựa vào nhau mà ai cũng xót xa chạnh lòng, ở cái thành phố này hoàn cảnh như 2 đứa không phải là ít. Mỗi ngày trôi qua với chúng đều là 1 ngày dài, thứ chúng luôn khao khát là muốn được no cái bụng ấm cái thân và điều xa xỉ hơn là một mái nhà.

Hòa bắt đầu làm quen với việc đi xin ăn, ai cho gì cậu cũng nhận, có hôm cậu xin vào rửa bát thuê cho 1 cửa hàng chỉ để xin cơm ăn cho 2 anh em, có hôm cậu lại đi nhặt đồng nát. Cuộc sống không có mẹ khiến cậu khôn hơn mỗi ngày, vì đó là quy luật sinh tồn.

Đứa em nhỏ dại khờ ngày nào cũng lẻo đẻo theo anh, nhìn mặt mũi nó đỏ ửng lem luốc đến tôi. Ở cái tuổi của chúng biết bao đứa trẻ còn uống sữa được bố mẹ nẫng trên tay vậy mà 2 anh em lại chẳng được hưởng những điều tốt đẹp đó.

Nhiều lúc đi qua cổng trường Hòa ôm em rồi nhìn thẫn thờ vào trong, hồi mẹ còn sống cậu cũng được đi học như các bạn. Nhưng khi mẹ mất bố cậu không chịu nuôi và không cho đi học nên cậu đành phải nghỉ. Nhớ hồi đó mỗi lúc cậu được giấy khen mẹ đều thưởng cho cậu chiếc bánh bao thơm phức nhưng giờ điều đó chẳng còn. Bỗng dưng Hòa bật khóc, cậu em thấy vậy liền ngây ngô hỏi:

Anh ơi sao anh lại khóc? Anh đói bụng à.

– À không đâu em, anh không sao, mình đi lượm ve chai tiếp đi trời sắp tối rồi.

– Dạ.

Cậu em ngơ ngác đi theo em, trông 2 đứa nhỏ lầm lũi đến tội nghiệp. Tối đó cậu dắt em đi xin ăn thì gặp mấy người đang nhậu ở 1 quán ven đường. Thấy mấy người ăn mặc sang trọng Hòa liền mạnh bạo đến xin vài nghìn tiền lẻ để mua cơm cho em. Cậu nói rất từ tốn, rồi bỗng dưng 1 người nhìn giàu có nhất trong số họ đưa tay ra hiệu bảo Hòa đến gần rồi tự nhổ nước bọt lên giày mình rồi bảo:

– Mày làm sạch chỗ này đi, tao sẽ cho mày 100 nghìn.

Nghe ông ấy nói vậy có người phá lên cười ủng hộ còn có người  khác trong quán thì nhăn nhó tỏ vẻ vô cùng khó chịu:

– Nhưng mày phải dùng lưỡi cơ không được dùng tay.

– Dĩ nhiên là nó sẽ rồi, bọn này thì có tiền là bất chấp mà.

Ông ta nhìn cậu đầy thách thức, kiêu ngạo.

– Sao 100 nghìn mà còn chê hả, tao hào phóng cho mày luôn 200 nghìn đấy, làm đi.

Hòa đứng lầm nhẩm nếu có 200 nghìn cậu và em trai có thể dùng để mua rất nhiều bữa cơm. Mấy người giàu có xem anh em cậu như trò tiêu khiển có người còn bảo:

– Bọn này toàn đồ lừa đảo thôi, cho nó tiền chỉ có phí.

Khi cậu em níu tay anh rồi nói:

– Anh ơi em đói bụng quá.

Hòa nhìn em với ánh mắt đầy tội nghiệp rồi quay sang chỗ mấy người đang chực chờ mình quỳ gối để làm sạch bãi nước bọt kia. Cậu từ từ tiến đến, có mấy người thấy vậy liền vỗ đùi đen đét:

– Đấy mày thấy chưa, nó sẽ làm mà.

Câu nói của 1 cậu bé ăn mày khiến ông giám đốc phải xấu hổ - Ảnh 2
Ảnh minh họa

Ông giám đốc kia nhìn cười cợt thỏa mãn nhưng rồi bỗng dưng Hòa cất tiếng:

– Xin lỗi ông, ông cứ giữ lại số tiền đó đi ạ. Bọn cháu tuy là trẻ mồ côi phải lang thang ăn mày nhưng bọn cháu có lòng tự trọng. Hồi còn sống mẹ cháu dạy cháu như thế. Nếu mẹ cháu biết cháu quỳ gối và liếm bãi nước bọt kia chắc mẹ cháu buồn lắm, ông có con chắc ông cũng không muốn con mình phải làm vậy đúng không ạ? Cháu xin lỗi vì đã làm phiền các ông đang nhậu, nhưng cháu muốn các ông hiểu bọn cháu không phải là lừa đảo đâu ạ.

Hoa gạt nước mắt, nói rồi cậu nắm tay em đi, còn mấy người đàn ông kia người đờ người ra. Gã giám đốc hách dịch đó xấu hổ vô cùng, họ có học có địa vị có tiền mà cư xử không bằng 1 đứa trẻ. Thấy cậu bé nói vậy mấy người ngồi bện cạnh vỗ tay tán thưởng:

– Hay, có chí khí, cháu ơi lại đây cô chú cho tiền này.

Hòa ngoái lại thấy mấy người đang ăn uống ở đó vẫy tay lại cậu cũng quay lại. Hầu như ai ăn ở quán đó cũng cho anh em cậu tiền, người nào ít thì 5 nghìn 10 nghìn có người thì cho hẳn 50 nghìn hoặc hơn. Cậu cảm ơn họ rối rít rồi nắm tay em đi mua cơm.

Gã giám đốc và mấy người bạn cay cú xấu hổ nên giải tán sớm. Suốt chặng đường về câu nói của cậu bé khiến ông ta phải suy nghĩ mãi. Đó có lẽ là bài học cho những kẻ giàu có hay khinh thường những thân phận thấp kém hơn mình. Đừng nghĩ những người nghèo khổ họ không có tự trọng, đôi khi bạn giàu nhưng cư xử chưa chắc đã bằng họ đâu đấy, vậy nên xin đừng có khinh ai.