Cãi nhau tôi đuổi cả vợ con về ngoại để rồi đau đớn vì mất con mãi mãi

Sẵn cơn tức vợ tôi quát luôn con: “Mày biến theo mẹ mày về ngoại đi đồ vịt trời nuôi tốn cơm…”. Con bé sợ quá chạy thẳng ra ngõ…

Tôi vốn là thằng đàn ông thương vợ con chứ không phải là loại khốn nạn. Sau khi vợ sinh cô ấy thất nghiệp ở nhà tới 2 năm liền tôi vẫn vui vẻ kiếm tiền nuôi vợ con đàng hoàng.

Khi vợ đi làm trở lại lương chỉ đủ trả tiền đi học của con và tiêu vặt của cô ấy nhưng hàng tháng tôi vẫn đưa vợ thêm 4 triệu nữa để chi tiêu trong nhà. Giá vợ tôi cứ chấp nhận sống như vậy đi nhưng đằng này cô ấy lại đứng núi này trông núi nọ.

1 tháng trước đi làm về vợ bảo với tôi:

Bạn em mở cửa hàng trang điểm cô dâu, em ra làm với nó nhé. Nó bảo thu nhập ít nhất gấp 5-6 lần chỗ em làm hiện tại.

Tiền đâu góp vốn mà làm. Em làm gì ở đấy. (ảnh minh họa)

– Tiền đâu góp vốn mà làm. Em làm gì ở đấy.

– Không phải vốn liếng gì hết đâu. Vì trước đây em đã học trang điểm nên nó mới thuê em chứ.

Đúng là vợ tôi từng học trang điểm cô dâu trước khi lấy chồng, thi thoảng mấy chị gần nhà vẫn sang nhờ trang điểm. Ai cũng bảo vợ tôi sao không theo nghề này vì cô ấy khá khéo tay nhưng tôi không thích nên vợ không làm, giờ chẳng hiểu bạn bè xui thế nào mà về đòi đi làm lại nghề đó.

– Em thừa biết anh không thích sao cứ đòi làm hả?

– Anh cản em bao lần rồi nhưng giờ anh thử nghĩ mà xem con cái vào mà chỉ trông chờ mỗi lương anh thì cứ chỉ đủ ăn chứ bao giờ khá lên được. Có cơ hội làm giàu sao không chịu làm. Tư duy phải thay đổi theo thời thế chứ.

– Vớ vẩn. Việc của em giờ là đẻ cho anh thằng con trai chứ không phải đi làm mấy các việc trang điểm vớ vẩn ấy.

– Em không đẻ, anh cho em đi làm thêm 2 năm nữa có tiền em mới đẻ. Em muốn đổi việc, em chán làm cái việc hiện tại lắm rồi.

Tôi nhất quyết không cho và tới hôm vừa rồi thuyết phục lại tôi không được cô ấy đùng đùng ôm vali quần áo về nhà ngoại. Tôi điên quá quát tháo và cấm cô ấy quay về. Tôi cầm đồ đạc trong phòng ném hết ra ngoài, lúc ấy con gái 4 tuổi đang ngủ trong nhà nghe tiếng bố quát tháo thì tỉnh giấc chạy ra khóc nức nở.

Sẵn cơn tức vợ tôi quát luôn con:

Mày biến theo mẹ mày đi đồ vịt trời nuôi tốn cơm…

Con bé sợ quá chạy thẳng ra ngõ. Tôi nghĩ nó chạy sang hàng xóm chơi thôi hoặc cùng lắm là theo mẹ sang bà ngoại vì lúc ấy vợ tôi cũng mới đi ra được mấy phút. Cho mẹ con nó đi với nhau tôi đang điên sẵn trong người.

Vợ con đi rồi tôi bật ti vi xem, mặc kệ nhà cửa nhè nhộn. Xem khoảng 1 giờ thì tôi buồn ngủ định nằm xuống bỗng giật mình vì có chuông điện thoại. Là vợ tôi gọi nhưng tôi không thèm nghe. Tôi đi ngủ nhưng cô ta cứ gọi liên tục nên tôi cầm điện thoại nghe chưa kịp quát thì đầu máy bên kia đã thút thít:

Chú Thanh… Chú Thanh… cái Nhi nhà chú mất rồi, bị xe tông ngoài đường kìa. (ảnh minh họa)

Anh ơi… anh ơi… Con mất rồi.

– Cái gì cô nói vớ vẩn gì?

– Con… con mất rồi. Nó đi theo em mà em không biết, em về tới nhà bà ngoại tới vừa rồi có hàng xóm thấy thì gọi bảo con mình bị tai nạn ngoài đường. Em chạy ra thì người ta đắp chiếu rồi…

Đúng lúc này mấy người hàng xóm cũng chạy vào nhà tôi đập cửa:

Chú Thanh… Chú Thanh… cái Nhi nhà chú mất rồi, bị xe tông ngoài đường kìa.

Tôi đánh rơi điện thoại chay ra nhưng con tôi mất thật rồi. Tại tôi đuổi con bé nên con bé chạy ra đường và mới bị xe tông thế này. Tôi đau đớn ôm lấy con ân hận thì đã muộn mất rồi.