Bố không bế, con trai khóc bảo: "Thế cô Hà lớn rồi sao bố còn bế cô ấy"

Con trai tôi mếu máo khóc: "Thế cô Hà lớn rồi sao bố còn bế cô ấy? Con đứng ở ban công nhà mình con vừa nhìn thấy bố ở trong nhà bế cô ấy đấy"

Vợ chồng tôi cưới nhau 8 năm và đã có 2 cậu con trai kháu khỉnh. Con trai thường bám mẹ hơn bố nhưng cậu con trai út nhà tôi lại ngược lại, khá là nhõng nhẽo với bố. Bố đi đâu cũng đòi theo, bố về là bắt làm ngựa cho cưỡi khắp nhà.

Quảng cáo

Trước thì chồng tôi cũng chiều 2 con lắm nhưng gần đây có vẻ công việc mệt mỏi căng thẳng nên anh cũng khó tính hơn. Hình như công ty anh có dự án mới thì phải nên nhiều đêm 11 giờ rồi tôi vẫn chưa thấy chồng vào phòng ngủ. 2 con nằm bên cạnh ôm mẹ nên tôi không thể gỡ tay chúng ra mà sang gọi chồng. Tôi cầm điện thoại nhắn tin cho anh:

- Anh chưa đi ngủ sao? Muộn rồi, con ôm chặt lấy em đây này.

- Em ngủ đi cho con ngủ. Nửa tiếng nữa anh mới xong việc được.

- Vâng, anh nhớ đi ngủ trước 12 giờ nhé.

Chồng tôi thường làm việc tới khuya (ảnh minh họa)

Đêm đã thức khuya nhưng hôm sau anh cũng phải làm tới 7 giờ tối mới về tới nhà. Có hôm 8 giờ tối vợ con ăn xong rồi anh mới về. Con trai thấy bố thì làm nũng đòi bế nhưng anh xua tay rồi vào nhà tắm luôn. Tôi hâm lại cơm và đồ ăn cho nóng để anh ăn:

- Công việc bận thế hả anh?

- Ừ. Sếp nhận dự án mới mà sếp chỉ tin tưởng giao việc quản lý dự án này cho anh với anh trưởng phòng nên 2 anh em tối mặt.

- Vâng, thôi thì sếp tin tưởng mình phải cố gắng vậy.

Con trai lớn của tôi 7 tuổi đi học bằng ô tô của trường nên sẽ phải đi bộ 1 đoạn khoảng 20m từ đầu ngõ về nhà. Có hôm nó đi học về rồi hỏi mẹ:

- Mẹ ơi bố đâu?

- Bố đi làm chứ đi đâu mà con hỏi thế?

- Ơ con tưởng bố về nhà rồi chứ. Lúc con xuống xe đã thấy bố đứng ở ngõ nhà cô Hà (cô hàng xóm cạnh nhà tôi). Con đứng nói chuyện với bạn 1 lúc tưởng bố về nhà rồi.

- 1 tiếng nữa bố mới đi làm về. Mắt con chắc có vấn đề rồi. Hôm nào nghỉ học mẹ đưa đi khám.

- Không, rõ ràng con nhìn thấy bố mà lại.

Lần đó con trai lớn cứ khăng khăng thấy bố về đứng ở cổng nhà cô Hà rồi nhưng tôi chả tin nghĩ mắt nó nhìn gà hóa quốc cho tới ngày hôm đó. Chồng tôi về nhà sớm hơn mọi khi. Con trai bé 5 tuổi nhìn thấy bố thì lao ra:

- Bố bế con đi.

- Lớn rồi còn đòi bố bế. Ra kia chơi đồ chơi đi để bố đi tắm.

- Thế cô Hà lớn rồi sao bố còn bế cô ấy? Con đứng ở ban công nhà mình con vừa nhìn thấy bố ở trong nhà bế cô ấy đấy.

- Cái gì?

- Con… Con nói gì? – Tôi choáng váng hỏi lại con.

- Em cứ nghe con nói linh tinh làm gì. Nó nói vớ nói vẩn đấy.

Thế cô Hà lớn rồi sao bố còn bế cô ấy? (ảnh minh họa)

Lúc đó tôi bán tín bán nghi. Nhưng con tôi đã 5 tuổi rồi nó không nói linh tinh được. Bình thường nó là đứa thông minh nhanh nhẹn mà. Lần trước con trai lớn đã thấy bố ở ngõ nhà cô Hà, giờ con trai út lại nói thế là sao?

Chợt nhớ ra cái camera lắp ở cổng lâu lắm rồi không xem tôi liền mò vào điện thoại và rụng rời khi thấy gần đây ngày đi làm về chồng tôi đều té tát sang nhà cô ta 1 lúc mới về nhà. Còn nửa đêm thì anh thường xuyên mò sang, hóa ra chẳng phải anh bận bịu thức khuya làm việc gì cả. Chỉ là bận sang nhà ả bỏ chồng kia thôi.

Camera thì chồng tôi không thể nào chối được nữa rồi. Tôi cay đắng viết đơn ly hôn rồi rao bán nhà luôn… Tôi không muốn con mình phải thấy những cảnh mà nó không nên nhìn về bố nó nữa…