Bố đẻ mất em muốn về chịu tang mà mẹ chồng bảo phải xin phép cả họ

Em mặc kệ vẫn xách đồ đi bắt xe luôn. Mẹ chồng em tay chống nạnh, miệng bảo: “Đi cấm về". Em trả lời: “Con cũng chẳng xác định về".

Em với chồng quen nhau khi 2 đứa cùng làm ở Hà Nội. Lúc yêu nhau anh bảo sau này cưới xong thì vẫn ở Hà Nội làm thôi, bố mẹ anh ở quê cũng có điều kiện ông bà sẽ giúp đỡ để mua nhà. Ở Hà Nội thì đi về 2 nơi sẽ gần hơn chứ em mà theo anh về quê thì em lấy chồng xa quá, 2 nhà cách nhau hẳn 500km cơ.

Nhưng tận tới ngày mẹ anh sang nhà nói chuyện người lớn em mới ngã ngửa là bà không đời nào cho con trai ở lại Hà Nội cả:

Nhà tôi chỉ có mình nó là con trai, nó phải về còn lo mọi chuyện trong gia đình. Ông bà đồng ý gả con gái thì gả không thì nhà tôi cũng không ép.

Lúc ấy em đã bầu 2 tháng rồi, em khóc như mưa luôn vì bạn trai đã lừa em. Em bảo bạn trai em không về quê anh đâu vì công việc của em ở Hà Nội đang thuận lợi như thế, bỏ việc về quê anh thì biết làm gì.

Bố đẻ mất em muốn về chịu tang mà mẹ chồng bảo phải xin phép cả họ - Ảnh 1
Cưới xong bác phải để cho cháu ở Hà Nội chúng cháu làm việc chứ sao lại bắt chúng cháu về quê. (ảnh minh họa)

Cưới xong bác phải để cho cháu ở Hà Nội chúng cháu làm việc chứ sao lại bắt chúng cháu về quê. Sao anh hứa với em là không về, giờ lại thế. Anh lừa tôi à, anh quá đáng, nhà anh ép người vừa thôi.

– Tùy gia đình bàn bạc với nhau. Chúng tôi đến đây là để nói chuyện người lớn chứ không phải để dân làng bên này nghĩ chúng tôi đối xử tệ với con gái ông bà. Ông bà cứ suy nghĩ rồi báo lại cho chúng tôi…

Đêm ấy em với bạn trai nhắn tin qua lại rất nhiều nhưng anh ấy cũng không thể thuyết phục được bố mẹ mình. Cuối cùng thì bố mẹ em cũng khuyên nhủ em:

Thôi con gái lấy chồng thì phải về nhà chồng con à. Con lại bụng mang dạ chửa rồi không cưới sao được. Nhà họ có điều kiện con về đó họ sẽ kiếm công ăn việc làm cho con thôi. Chẳng ai người ta để con cháu mình khổ đâu, con đừng lo…

– Con…

Bố mẹ khuyên nên em cũng đành phải từ bỏ công việc ổn định lương 13 triệu ở Hà Nội để về quê chồng. Nhưng không ngờ cái hôm em làm um lên ở bên phía nhà em đã khiến mẹ chồng ghim trong lòng, bà ghét em từ lúc đó.

Về làm dâu chưa bao giờ bà nói chuyện với em quá 3 câu 1 lúc. Em bầu bí cũng chẳng có chuyện hỏi han hay tâm bổ. Bầu 5 tháng em chẳng may bị sảy thai do làm việc nặng (bà cho em làm ở kho hàng của nhà bà) thì bị bà chửi không ra gì luôn:

Tôi chửa đẻ 5 đứa con làm hùng hục đến tận ngày đẻ không sao. Đằng này con dâu vác có cái bao gạo 5 kg mà để sảy thai?

– Do con trượt chân mà mẹ.

– Chị không lừa được tôi đâu, chị cố tình làm cho nhà tôi tuyệt tự đây mà… Chị không phải là người…

Mất con đã đau lắm rồi mà còn bị mẹ chồng nói thế chẳng khác nào xát muối vào tim. Nhưng em chỉ biết im lặng vì xung quanh toàn những người xa lạ không ai có thể giãi bày. Có mỗi chồng là thân thiết thì anh lại thường xuyên vắng nhà vì đi chở hàng cho bố mẹ chồng. Em dần dần cứ như người trầm cảm ở trong nhà chồng.

Rồi bố em đột ngột qua đời. Em nhận tin mà bàng hoàng không tin đó là sự thật. Chị gái em bảo thu xếp về luôn đi, sợ là mẹ em cũng không qua được cú s.ốc này vì bà có bệnh tim mà.

Chồng đang đi đưa hàng xa nên em không thể đợi anh đi cùng, em quyết định nói với nhà chồng xin phép về chịu tang bố đẻ luôn. Từ lúc lấy chồng đến nay em cũng chưa về thăm nhà lần nào rồi, không ngờ bố em ra đi đột ngột như vậy.

Nhìn thấy mẹ chồng em tức tưởi:

Mẹ ơi con xin phép con về chịu tang bố con đây ạ. Bố con mất rồi, chị con vừa báo… Hu hu…

– Thế à. Nhưng đi lấy chồng rồi đâu phải thích về là về dễ dàng thế được. Nhà đang nhiều việc thế này không về được đâu.

– Mẹ ơi… Nhưng là bố đẻ con mất mẹ à, bố con mất chứ không phải chỉ ốm bình thường đâu.

– Tôi nói rồi, đi lấy chồng việc nhà chồng là quan trọng nhất mọi việc khác xếp sau. Còn giờ chị muốn về nhà chị thì chị phải đi xin phép cả họ nhà tôi, mọi người đồng ý hết chị mới được về.

– Mẹ… Tại sao phải thế ạ? Sao con phải xin phép cả họ mới được về chịu tang bố con?

– Vì lúc hỏi cưới chị cả họ nhà tôi cũng phải sang nói chuyện đàng hoàng giờ chị muốn về thì phải được sự đồng ý của cả họ.

Bố đẻ mất em muốn về chịu tang mà mẹ chồng bảo phải xin phép cả họ - Ảnh 2
Đi cấm về. (ảnh minh họa)

Em choáng thực sự luôn. Tại sao lại có sự vô lý ấy được. Đi cả họ xin phép thì tới khi nào em mới về chịu tang bố me được. Em mặc kệ vẫn xách đồ đi bắt xe luôn. Mẹ chồng em tay chống nạnh, miệng bảo:

Đi cấm về.

– Con cũng xác định không về luôn. Nếu con gái mẹ lấy chồng mà lỡ bố qua đời, nhà chồng họ cũng đối xử như thế thì mẹ sẽ nghĩ thế nào, hay giờ người nhà mẹ mất mẹ có đi xin phép cả họ nhà chồng không? Sống ở đời nên giữ chút tình nghĩa, chút đức cho con cháu mẹ à. 

Rồi em đi thẳng, giờ này thì cần gì về nữa hả mọi người. Trên xe em chỉ khóc vì thương bố. Chả biết mẹ chồng gọi điện nói gì nhưng chồng cứ nhắn bảo: “Em như thế là hỗn” rồi nọ kia. Em mặc kệ chẳng thèm trả lời.

Anh ta ngày xưa nói một đằng làm một nẻo rồi, sống được với nhau thì sống không sống được thì thôi, em không tiếc. Giờ chỉ hối hận là không được ở bên bố em giây phút cuối đời thôi, giá em lấy chồng gần thì đã khác.