Bầu trước mẹ bạn trai đòi hồi môn 100 triệu bố em thương con nên đồng ý

"Con hỏi xem nhà bên ấy muốn hồi môn bao nhiêu"? Em nhắn tin hỏi luôn. Lúc bạn trai nhắn lại số tiền mẹ anh mong muốn mà em run lẩy bẩy.

Ngay khi phát hiện mình có bầu với bạn trai em đã nói với mẹ. Em hoang mang lắm, không biết phải xử lý thế nào. Mẹ lại nó thêm với bố nên cuối cùng bố mẹ quyết định bàn với em:

- 2 đứa có yêu nhau không? Có muốn tiến tới hôn nhân không?

- Có ạ. Anh ấy bảo giờ em muốn thế nào anh ấy sẽ theo con. Chỉ có điều…

- Làm sao?

- Anh bảo thử nói với mẹ anh ấy về đám cưới rồi. Mẹ anh ấy bảo muốn cưới thì nhà gái phải bỏ tiền hồi môn cho nhà trai trả nợ tiền cưới. Chứ bà chưa chuẩn bị trước nên không có tiền dự trữ.

- Nhà ấy có điều kiện thế cơ mà.

- Con cũng chẳng rõ nữa, thấy anh ấy nói thế.

- Họ muốn làm khó mình ấy mà ông. Càng giàu càng keo kiệt.

Miễn con quyết định thì bố sẽ bỏ hồi môn 100 triệu. (ảnh minh họa)

Bố nghĩ 5 phút rồi bảo em:

- Con hỏi xem nhà bên ấy muốn hồi môn bao nhiêu?

Em nhắn tin hỏi luôn. Lúc anh ấy nhắn lại đọc con số mà em run lẩy bẩy. Bố mẹ em mất con gái lại còn phải mất số tiền lớn thế chắc chẳng đời nào bố em chịu đâu. Nhưng không ngờ:

- Muốn 100 thì có 100 triệu. Miễn con quyết định thì bố sẽ bỏ hồi môn 100 triệu.

Em biết phải thương em lắm thì bố mới có quyết định này. Xưa nay ông là người nổi tiếng có sĩ diện cao. Ai cũng nghĩ em lấy được chồng nhà có điều kiện thì họ bỏ tiền thách cưới nhiều lắm mà không hề biết họ chẳng để xu nào ngược lại bố mẹ em còn phải bỏ phong bì 100 triệu hồi môn.

Để em vui bố mẹ đã làm tất cả. Đám cưới diễn ra suôn sẻ cho tới lúc nhà trai đón dâu về tới cổng nhà chồng. Em với chồng định bước vào thì mẹ chồng ngăn lại:

- Có bầu không được vào lối trước mà phải trèo tường vào.

Em thì bầu tháng thứ 4 rồi, lại sợ độ cao nữa nên em không dám trèo. Em đảo mắt tìm bố nhưng không thấy bố đâu. Không biết lúc đó bố bận gì mà chưa thấy có mặt ở đó. Mẹ chồng thì giục, chồng em bảo thôi trèo đại đi tường thấp không sao đâu.

Không cưới xin gì nữa. (ảnh minh họa)

Nhưng em trèo được mấy bậc thì vướng váy bị ngã. Nhà chồng mọi người cứ đứng nhìn thôi, mẹ chồng còn bảo: “Có mấy bậc thang cũng không treo được”. Lúc đó bố em đến mới biết trí hô lên rồi đưa em đi ra trạm xá luôn. Phúc đức nhà em dày nên cái thai mới không bị ảnh hưởng. Bác sĩ nói em phải nằm lại theo dõi chứ đi lại sợ nguy hiểm. Nhưng mẹ chồng thì bảo:

- Đi về cưới cho nó xong việc đi, có làm sao đâu mà phải nằm ở đây.

Lúc này em thấy bố em hằm hằm cả mặt lao đến:

- Không cưới xin gì nữa. Nhà bà ác lắm tôi suýt mất con mất cháu. Không đời nào tôi cho con tôi về làm dâu nhà bà để con tôi khổ 1 đời. Có chồng thì có cho nên còn không ở vậy cho khỏe, tôi gả vì muốn con mình hạnh phúc còn nếu nhà chồng đã thế này thì nhà tôi tự nuôi con nuôi cháu. Xin phép bà chúng tôi về.

Mẹ chồng em bị phen bẽ mặt bỏ về không nói năng gì. Con và em được về nhà rồi may mà có bố không thì chẳng biết chuyện gì xảy ra. Thôi chấp nhận con thiệt thòi không có bố chứ về đó khéo mẹ con em còn khổ hơn.