10 năm mới mua được nhà nhưng mẹ chồng bắt nhường cho em lấy vợ

Mẹ chồng tôi tuyên bố trước tất cả mọi người nhà chồng: “Nó lấy vợ phố nên cần nhà cho đẹp mặt, chúng mày ở nhà trọ quen rồi thì cần gì".

Vợ chồng tôi lấy nhau chỉ có 2 bàn tay trắng. Cưới được 2 hôm thì lại rời quê lên thành phố làm việc. Khi ấy 2 đứa chỉ ở trong căn phòng trọ đúng 15m2 chật chội và ẩm thấp. Nhiều đêm nằm bên chồng tôi đã quyết tâm nuôi ý định bằng mọi giá 2 vợ chồng phải có lấy 1 căn nhà làm chỗ che nắng che mưa.

Bố mẹ 2 bên đều nghèo nên chúng tôi phải tự lo chứ không trông chờ được vào ai cả. Biết thế nên tôi quyết định nên kế hoạch kiếm tiền và tiết kiệm ngay từ khi đó. 10 năm trời khó khăn vất vả, nhiều lúc rõ trong tay có tiền nhưng vì mục tiêu mua được nhà mà vợ chồng tôi chẳng dám ăn ngon, cũng chẳng dám mặc đẹp.

10 năm mới chỉ dám sinh 1 đứa con và cũng phải gửi con về quê ngoại học chứ đã dám đưa lên thành phố đâu vì học ở quê rẻ hơn nhiều. 10 năm vợ chồng tôi đã phải đánh đổi rất nhiều thứ để có thể đủ tiền mua một căn chung cư trên thành phố, thực hiện mơ ước từ khi mới cưới nhau.

10 năm mới mua được nhà nhưng mẹ chồng bắt nhường cho em lấy vợ - Ảnh 1
10 năm vợ chồng tôi đã phải đánh đổi rất nhiều thứ để có thể đủ tiền mua một căn chung cư trên thành phố (Ảnh minh họa)

Cuối cùng thì vợ chồng tôi cũng đã thực hiện được ước mơ, chúng tôi đã có thể mua được căn chung cư 1,5 tỷ. Tuy mới chỉ sắm được một số đồ nội thất thiết yếu nhưng thế đã là mừng lắm rồi. Đồ nội thất mua từ số tiền 100 triệu vay của bên ngoại chứ bên nội không có. Lúc tôi cất lời hỏi vay thì mẹ chồng bảo bà chả có xu nào nên tôi cũng không dám hỏi nữa.

Căn bản cũng vì dạo ấy chắc nhà chồng chuẩn bị kế hoạch cho cưới chú út của gia đình nên mẹ chồng phải dồn tiền vào lo vụ ấy. Nhưng sau khi họp gia đình, thấy mẹ chồng phân bổ cho 5 anh em trai mỗi người lo 20 triệu cho bà cưới chú út thì thành ra mẹ chồng tôi chẳng phải lo gì cả.

4 anh kia thì không khó khăn gì để có 20 triệu nhưng với vợ chồng tôi thì khó khăn thật vì vừa mua nhà. Tôi có cất lời hỏi mọi người xem có ai có không thì cho vợ chồng tôi mượn, vài tháng vợ chồng tôi sẽ lo trả. Vậy mà mọi người ai cũng bĩu môi bảo:

– Mua được nhà 1,5 tỷ ở thành phố mà có 20 triệu lo cho em trai cũng kêu không có. Cô chú đừng có giả nghèo giả khổ thế chứ.

Nghe đến đây tôi chẳng cần phải hỏi thêm nữa quyết định về bên ngoại vay tiền vừa để góp cho mẹ 20 triệu lo cưới em vừa là để mua ít đồ dùng cho nhà mới. Ngày dọn về nhà mới tôi vẫn mời đủ mọi người nhà chồng đến ăn tân gia. Nhưng rồi hôm đó mẹ chồng tôi đã tuyên bố chuyện động trời:

– Hôm nay 2 đứa đừng có ở đây mà cứ về phòng trọ ở nhé.

– Sao thế hả mẹ?

– Thì giường mới kia dành để cho thằng Chiến (em trai út nhà chồng) làm giường tân hôn chứ sao?

– Sao lại thế ạ?

10 năm mới mua được nhà nhưng mẹ chồng bắt nhường cho em lấy vợ - Ảnh 2
Chúng mày dành lại nhà này cho em nó cưới vợ. (Ảnh minh họa)

Tôi vẫn ngơ người hỏi lại.

Nghĩa là chúng mày dành lại nhà này cho em nó cưới vợ. Nó lấy vợ phố nên cần nhà cho đẹp mặt, chúng mày ở nhà trọ quen rồi thì cần gì. Giờ cứ để em nó cưới vợ về đây ở, khi nào em mua được nhà thì nó trả lại. Anh em lọt sàng xuống nia giúp đỡ nhau tí có sao đâu.

Tôi choáng váng mất mấy giây.

– Mẹ nói gì vậy ạ? Chú ấy lấy vợ phố hay vợ quê thì liên quan gì đến chúng con. Căn nhà này bọn con tích góp 10 năm vất vả mới có được, con không thể nào lại nhường cho chú ấy rồi về sống trong căn nhà trọ bé tí kia được, con còn có con cái. Chúng cũng lớn rồi cần chỗ ăn chỗ ngủ, mong mẹ thông cảm.

– Cô đúng là đồ ích kỉ, giúp đỡ em nó tí thì có làm sao hả? Nó mượn mấy tháng thì làm sao?

– Thế mẹ cho chú ấy tiền thuê chung cư đi ạ, giờ thuê 1 tháng cũng chỉ 5, 6 triệu là có 1 căn rồi.

– Cô vừa vừa phải phải thôi nhé, tôi nói với chồng cô rồi, nó đồng ý rồi đấy.

Tôi kiên quyết phản đối nhưng xem ra chồng tôi lại đồng tình với ý kiến của mẹ chồng vì anh ấy thương em trai và cũng muốn giữ thể diện cho mẹ. Cả nhà chồng tôi về phe mẹ chồng, chỉ mình tôi 1 phe. Tôi và chồng cãi vã nhau, anh ta hết năn nỉ lại cứng rắn. Tôi thật sự không hiểu cả nhà họ đnag nghĩ gì, tôi uất nghẹn đến bật khóc.

Tôi không cam tâm chuyện này, mọi người bảo tôi phải làm thế nào để giữ lại căn nhà mà khó khăn khổ cực lắm tôi mới mua được không.